Bi kịch của Đát Kỷ trong Phong Thần Diễn Nghĩa: Khi Thiên mệnh không dung thứ cho ác nghiệp
Phong Thần Diễn Nghĩa không chỉ là một tiểu thuyết thần thoại về cuộc chiến Chu Vũ Vương phạt Trụ, mà còn là một pho sách chứa đựng những triết lý nhân sinh sâu sắc về Thiên mệnh và Luật Nhân quả. Trong đó, số phận của Đát Kỷ là một minh chứng điển hình cho việc: Ngay cả khi thực thi mệnh lệnh của Thần thánh, nếu làm ác quá tay, con người (và cả yêu ma) vẫn phải trả giá đắt.
1. Sứ mệnh từ Nữ Oa Nương Nương
Việc Đát Kỷ mê hoặc Trụ Vương vốn không phải tự thân, mà là vâng mệnh Nữ Oa Nương Nương để làm bại hoại giang sơn nhà Thương, trợ giúp nhà Chu hưng thịnh.
Sự việc bắt nguồn từ hồi thứ nhất, khi Trụ Vương đến miếu Nữ Oa dâng hương nhưng lại nảy sinh ý đồ khinh bạc, đề thơ vô lễ trước tôn tượng của bà. Nữ Oa bấm tay tính toán, biết khí vận nhà Thương còn 28 năm, bèn triệu tập ba yêu tinh ở gò Hiên Viên (đứng đầu là Hồ ly tinh Đát Kỷ) và ban mật chỉ:
"Ba yêu hãy nghe đây: Khí vận nhà Thương đã suy, Tây Chu đã sinh minh chủ. Các ngươi hãy ẩn mình vào cung cấm, mê hoặc lòng vua để Vũ Vương mau chóng thành công. Nhưng tuyệt đối không được tàn hại sinh linh. Sau khi việc thành, các ngươi sẽ được tu thành chính quả."
2. Nghịch lý trên Bảng Phong Thần
Sau khi cuộc chiến kết thúc, Khương Tử Nha chủ trì lễ phong thần cho 365 vị chính thần. Một điều kỳ lạ đã xảy ra:
- Trụ Vương: Kẻ bạo chúa, phản diện số một, vẫn được phong làm Thiên Hỉ Tinh.
- Đát Kỷ: Người có "công" lớn nhất trong việc làm suy yếu nhà Thương từ bên trong, lại không có tên trên bảng vàng, thậm chí còn bị chém đầu.
Vì sao lại có sự phân biệt này? Câu trả lời nằm ở lời cảnh báo ban đầu của Nữ Oa. Đát Kỷ đã mượn danh "thực thi thiên mệnh" để thỏa mãn bản tính tàn độc. Bà ta bày ra pháo lạc, đào hầm nuôi rắn, mổ bụng sản phụ... Những hành vi này đi ngược lại hoàn toàn với chỉ thị "không được tàn hại sinh linh". Do đó, Đát Kỷ đã tự đánh mất cơ hội tu thành chính quả của mình.
3. "Đại số đã định" và sự bất lực của Chư Thần
Nhiều người thắc mắc: Tại sao các vị tiên không ra tay ngăn cản Đát Kỷ sớm hơn?
Vân Trung Tử - vị tiên phúc đức nhất của Xiển giáo - từng muốn dùng kiếm gỗ thông để trừ yêu khí, cứu vãn muôn dân. Nhưng khi thanh kiếm bị Trụ Vương đốt bỏ, ông chỉ biết than rằng: “Thiên số đã định!”.
- Thứ nhất: Nhà Thương phải diệt, nhà Chu phải hưng.
- Thứ hai: Chính các vị thần tiên cũng đang trong quá trình "độ kiếp". Chư thần không thể can thiệp thô bạo vào tiến trình của Thiên tượng. Họ đứng nhìn Đát Kỷ lộng hành không phải vì đồng tình, mà vì đó là một phần của đại nạn để phân định thanh - trần, thiện - ác.
4. Nhân quả tiền kiếp: Cái chết của Thương Dung
Cái chết bi thảm của Lão thừa tướng Thương Dung tại điện Cửu Gian là một chi tiết gây xúc động mạnh. Một vị trung thần 75 tuổi, óc vỡ máu trào để bảo vệ lẽ phải, nhìn bề ngoài là một nỗi oan khiên thấu trời.
Tuy nhiên, dưới nhãn quan của tu hành, đó lại là Nhân quả tiền kiếp. Như bài viết có đoạn: "Cái chết hôm nay đều đã được định từ kiếp trước". Điều này khẳng định một chân lý khắc nghiệt: Mọi hành động trong quá khứ đều để lại nghiệp lực, và khi thời điểm đến, ngay cả Thần tiên cũng không thể xoay chuyển báo ứng của một cá nhân.
Kết luận
Bi kịch của Đát Kỷ không nằm ở chỗ bà ta là yêu tinh, mà ở chỗ bà ta đã chọn làm điều ác trong khi có cơ hội để hướng thiện. Câu chuyện là lời cảnh tỉnh cho hậu thế: Đừng lấy danh nghĩa "hoàn cảnh" hay "mệnh lệnh" để làm điều tàn ác.
Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt. Khi ác nghiệp quá nặng, ngay cả những đấng tối cao cũng sẽ buông tay, để mặc kẻ thủ ác đối diện với sự hủy diệt của chính mình.
Theo Secretchina
Bình Nhi biên dịch