Cổ Đạo Nhân Sinh: Không nợ không thành cha con

Cổ Đạo Nhân Sinh: Không nợ không thành cha con
Vị đạo sĩ, tay cầm một chiếc gương, phản chiếu ba kiếp sống của người cha và con trai cùng "mối quan hệ nợ nần" giữa họ. (Hình minh họa bởi Gemini AI)

Dân gian có câu: "Không nợ không thành cha con, không oán không thành vợ chồng". Điều này ám chỉ những mối quan hệ đến với nhau để đòi nợ, và trong lá số Bát tự hoàn toàn có thể nhìn ra được.

Nếu cung Tử tức (con cái) không tốt, cung Phu thê (vợ chồng) gặp Kỵ thần, hiện tượng này sẽ xảy ra. Ngược lại, cũng có chuyện con cái kế thừa nghiệp cha, chồng vinh vợ hiển; đó là mối quan hệ đến để báo ân. Trong Bát tự, điều này biểu hiện qua việc cung Tử tức là Hỷ dụng thần, cung Phu thê đắc lực. Những điều này đều có thể tính toán được một cách dễ dàng.

Dưới đây là một ví dụ điển hình về việc "không nợ không thành cha con" đã hình thành như thế nào.

Vào thời nhà Thanh, tại Sơn Tây có một phú ông tên là Tiền Thanh, chuyên làm những việc khắc nghiệt, bủn xỉn. Cùng làng có người tên Uông Phụ, vốn không lo làm ăn chính đáng, tối ngày chỉ lo rượu chè bài bạc với đám vô lại, nghèo đến mức không nuôi nổi bản thân, cuối cùng đành tìm đến nương nhờ Tiền Thanh.

Uông Phụ tuy xảo quyệt nhưng bề ngoài trông có vẻ chất phác, nên Tiền Thanh rất tin tưởng. Chỉ sau vài tháng, Tiền Thanh đã giao cho Uông Phụ mấy vạn lượng bạc trắng, bảo hắn đến Hàng Châu cho vay lấy lãi để thu lợi lớn.

Uông Phụ mang theo số tiền khổng lồ, giả làm đại thương gia, vào ở trong một hội quán sang trọng. Ngay lập tức, rất nhiều kẻ nghèo hèn, nông nổi tìm đến vay mượn, người ra vào hội quán nườm nượp, ký kết văn tự, tính toán lãi suất. Kẻ nào không chịu được lãi cao, hắn chẳng thèm đoái hoài; kẻ nào trả lãi chậm trễ, hắn liền đến tận cửa mắng chửi thậm tệ. Hàng ngày, hắn chỉ mải vui chơi ở tửu lâu, ca quán, đám vô lại phóng đãng cũng kéo đến ăn theo.

Chẳng bao lâu, số tiền mang theo đã tiêu sạch. Biết không còn đường lui, hắn tìm mọi cách thu hồi nợ, nhưng những kẻ vay tiền đều là phường vô lại, biết hắn không có chỗ dựa nên kiên quyết không trả. Khi hắn đến đòi, ngược lại còn bị mắng chửi thảm hại hơn. Uông Phụ buồn rầu bất lực, cuối cùng lâm bệnh mà chết trong túng quẫn.

Sau khi chết, Uông Phụ xuống gặp Diêm Vương. Diêm Vương lệnh cho tra xét tội nghiệt lúc sinh tiền, đáng lẽ phải đọa vào súc sinh đạo. Nhưng vì hắn còn nợ Tiền Thanh mấy vạn lạng, đồng thời cũng có nhiều người nợ hắn, nên Diêm Vương cho hắn đầu thai làm người để kết thúc nhân duyên tiền kiếp.

Quỷ tốt dẫn hắn về dương gian, đến nội thất một gia đình nọ, thấy một phụ nữ đang ngồi trên đệm cỏ chuyển dạ. Trong lúc mê muội, Uông Phụ liền biến thành hài nhi đầu thai vào đó.

Cha của đứa trẻ họ Bốc, hành nghề bói toán nhưng toàn nói nhăng nói cuội, chưa bao giờ ứng nghiệm, nên mọi người gọi ông là "Bốc Bất Chuẩn" (Bói Không Trúng). Mẹ đứa trẻ cũng là một bà bóng chuyên bói quẻ. Đứa con trai lớn lên cũng học thuật bói toán, nhưng lại rất linh ứng, tự xưng là "Bán Tiên Tử", mỗi lần gieo quẻ đều bách phát bách trúng.

Năm Bán Tiên Tử 20 tuổi, cha mẹ đều qua đời, anh ta lấy vợ. Một năm sau vợ mang thai, lúc sắp sinh, bỗng thấy một người xông vào nhà, trông rất quen mặt nhưng không nhớ ra là ai. Anh ta vội đuổi theo vào tận phòng ngủ nhưng không thấy người đâu, đúng lúc đó vợ sinh hạ một cậu con trai. Hai vợ chồng mừng rỡ, quý con như vàng ngọc, đặt tên là Bốc Quế.

Từ khi Bốc Quế ra đời, người đến xin quẻ nườm nượp không ngớt, danh tiếng ngày càng cao, thu nhập mỗi ngày không dưới mấy chục nghìn tiền đồng. Cậu con trai thông minh nhưng ham chơi, vừa lớn lên một chút đã bắt đầu sa vào hưởng lạc, chê cơm cám, thích lụa là, sống như một công tử nhà giàu. Toàn bộ tiền bạc Bốc mưu sinh được từ việc bói toán đều đổ hết vào đứa con nghịch tử này.

Một ngày nọ, có một đạo sĩ mang theo chiếc gương cổ, ánh sáng tỏa ra chói lòa khiến người ta kinh hãi. Đạo sĩ ngồi đó không nói một lời. Bốc thấy lạ liền hỏi gương này dùng làm gì. Đạo sĩ đáp: "Gương này của ta có thể soi thấu tam sinh (kiếp trước, kiếp này, kiếp sau) của con người". Bốc cầm gương soi mình, ban đầu thấy một trung niên tiều tụy, nhìn kỹ lại thì thấy giống mình hiện tại, nhìn thêm lúc nữa bỗng thấy mình biến thành một con lừa. Bốc nổi giận, ném gương xuống đất. Đạo sĩ cười nói: "Đó chính là tam sinh của ngươi đấy".

Lúc này Bốc Quế đang đứng cạnh, cũng cầm gương lên soi. Cậu thấy hiện ra một lão ông, nhìn kỹ lại thì giống hệt mình hiện tại, nhìn hồi lâu nữa bỗng biến thành hình dạng một con lợn. Cậu cũng sợ hãi ném gương đi.

Đạo sĩ nhặt gương lên, thổi một ngụm khí, mặt gương lập tức lớn ra gấp mấy lần. Đạo sĩ bảo cha con họ Bốc lại gần nhìn. Những người trong gương chen chúc như hạt đậu. Đạo sĩ chỉ vào Bốc nói: "Người trung niên tiều tụy này chính là Uông Phụ, hình dáng kiếp trước của ngươi". Đoạn nói với đứa con: "Lão ông này chính là Tiền Thanh, hình dáng kiếp trước của ngươi". Lại thấy rất nhiều người nghèo khổ mang tiền đến giao cho Uông Phụ. Đạo sĩ nói: "Đây chính là những kẻ kiếp trước nợ tiền ngươi, nay đến để trả nợ". Cha con họ Bốc ngơ ngác không hiểu ý gì.

Đạo sĩ bèn giảng giải nhân duyên: "Bốc mỗ kiếp này bói toán thu được nhiều tiền, là vì những kẻ kiếp trước vay nợ Uông Phụ không trả, nay đầu thai để hoàn nợ. Còn con trai ngươi là Bốc Quế tiêu sạch tiền của ngươi, thực chất chính là Tiền Thanh đang thu hồi mấy vạn lượng bạc đã giao cho Uông Phụ kiếp trước". Nghe xong, mặt mũi hai cha con xám ngắt như tro tàn.

Đạo sĩ thu gương, phất tay áo bỏ đi.

Than ôi, những kẻ giữ tiền trên thế gian, tình nguyện làm trâu làm ngựa cho con cháu, há chẳng phải con cháu chính là chủ nợ tiền kiếp của họ sao?

Chủ nhân của Dạ Hàng nói rằng: Không nợ không thành cha con, không oán không thành vợ chồng. Oán có đầu, nợ có chủ. Thế gian vạn trạng, nợ nần dây dưa, ai biết trong chỗ u minh chẳng có kẻ cầm sổ sách ghi chép sao? Muốn biết nợ tiền kiếp, hãy nhìn những gì mình đang nhận ở kiếp này; muốn biết nợ kiếp sau, hãy nhìn những gì mình đang cho đi ở kiếp này. Chiếc gương của đạo sĩ kia, chẳng cần soi cũng đã rõ vậy.

Theo The Epoch Times
Minh Nguyệt biên dịch

Đọc tiếp