Đạo Đức Kinh: Người thực sự lợi hại đều học được cách "đi xuống"

Đạo Đức Kinh: Người thực sự lợi hại đều học được cách "đi xuống"
Đạo Đức Kinh: Người thực sự lợi hại đều học được cách "đi xuống". (Ảnh: Public Domain)

Từ thuở sơ khai, niềm tin nào đã được gieo rắc vào tâm trí chúng ta? Phải chăng đó là "làm người phải hướng tới vị trí cao hơn", là "nỗ lực vượt lên hàng đầu", hay "luôn cố gắng để trở thành số một"?

Chúng ta giống như những kẻ leo núi không biết mệt mỏi, tuyệt vọng bấu víu để lên cao vì tin rằng càng ở trên đỉnh, ta càng an toàn và thành công. Nhưng kết quả là gì? Càng leo cao, ta càng kiệt sức và lo âu. Đứng trên đỉnh cao đơn độc, ta mới nhận ra gió rít lạnh buốt và chẳng có điểm tựa nào cho tâm hồn.

Cho đến một ngày, tôi mở cuốn Đạo Đức Kinh và bị ấn tượng sâu sắc bởi lời dạy của Lão Tử:

"Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh, xử chúng nhân chi sở ác, cố kỷ vu đạo." Dịch nghĩa: Cảnh giới cao nhất của thiện hạnh giống như đặc tính của nước. Nước nuôi dưỡng muôn vật mà không tranh giành, cam tâm ở nơi thấp kém mà người đời ghét bỏ, vì thế nước gần với “Đạo” nhất.

Khoảnh khắc ấy, tôi bừng tỉnh: Chúng ta liều mạng đi lên cao để rồi tự dồn mình vào đường cùng; còn người thực sự lợi hại đều đã học được cách “đi xuống”. Đạo Đức Kinh không dạy ta trốn đời tiêu cực, mà dạy một kiểu mạnh mẽ cao cấp và bền bỉ hơn.

Ảnh: Public Domain

01. Đi xuống là tầm vóc “Biển lớn dung nạp trăm sông”

Vì sao bạn luôn cảm thấy cô lập? Bởi bạn luôn muốn đứng trên đỉnh núi để nhìn xuống mọi người. Bạn không ngừng phô diễn sự xuất sắc vì sợ bị vượt qua, vô tình biến mình thành một hòn đảo cô độc.

Nước thì khác, nước luôn chảy về nơi thấp. Chính vì chấp nhận ở vị thế “thấp”, nước mới có thể hợp thành sông ngòi, biển cả, dung nạp trăm dòng. “Đi xuống” chính là một tầm vóc đỉnh cao.

  • Trong công việc: Nhà lãnh đạo thực thụ không dành cả ngày để ra lệnh, mà biết lắng nghe và khiêm nhường phục vụ đội ngũ. Họ hạ thấp cái tôi, chia sẻ hào quang với cấp dưới, từ đó giành được sự ủng hộ tuyệt đối. Sự "khiêm nhường" của họ tạo nên sự "cao cả".
  • Trong cuộc sống: Người có nhân duyên tốt nhất không hẳn là người giàu nhất, mà là người biết tôn trọng người khác nhất. Họ không khoe khoang, luôn đối đãi bằng sự chân thành, khiến mọi người tự khắc muốn vây quanh.

Lão Tử nói: "Sở dĩ sông biển có thể làm vua của mọi thung lũng là vì chúng giỏi ở vị trí thấp." Khi bạn sẵn sàng "đi xuống", bạn sở hữu tầm nhìn bao quát. Bạn không còn chiến đấu đơn độc; cả thế giới sẽ trở thành điểm tựa của bạn.

02. Đi xuống là trí tuệ “Lấy nhu khắc cương”

Vì sao bạn luôn cảm thấy mệt mỏi? Bởi bạn luôn chọn cách “đối đầu trực diện”. Bạn dùng sự cứng rắn để đối kháng cứng rắn, dùng giận dữ đáp trả giận dữ, kết quả là lưỡng bại câu thương, nội tâm hao tổn nghiêm trọng.

Nước là thứ mềm mại nhất thế gian, nhưng lại có thể xuyên thấu những tảng đá rắn chắc nhất. “Đi xuống” chính là trí tuệ “lấy nhu khắc cương”.

  • Khi đối mặt với xung đột: Nếu dùng đá chọi đá, ngọn lửa chiến tranh sẽ chỉ thêm bùng phát. Người lợi hại chọn sự “nhu”. Họ bình tĩnh lắng nghe, thừa nhận cảm xúc của đối phương (“Tôi hiểu cảm nhận của bạn”), dùng sự mềm mỏng để hóa giải nhuệ khí. Khi đối phương bình tĩnh, vấn đề sẽ tự khắc được giải quyết.
  • Khi đối mặt với nghịch cảnh: Gặp tường thành mà cứ đâm đầu vào là dũng khí của kẻ hữu dũng vô mưu. Người trí tuệ sẽ như nước, nhẹ nhàng vòng qua nó. Họ biết rằng đường này không thông ắt có lối khác. Nhường bước tạm thời không phải hèn nhát, mà là để chạm đích nhanh hơn.

Lão Tử dạy: "Thiên hạ mạc nhu nhược vu thủy, nhi công kiên cường giả mạc chi năng thắng." (Thiên hạ không gì mềm yếu hơn nước, nhưng công phá cái cứng rắn thì không gì thắng được nước). Nhu không phải yếu đuối, mà là sự dẻo dai và sức sống mãnh liệt.

03. Đi xuống là định lực “Giữ mộc mạc, giữ vụng về”

Vì sao bạn luôn lo âu? Bởi bạn mải mê làm “phép cộng”. Bạn tích trữ kiến thức, kỹ năng, của cải vì ngỡ rằng "càng nhiều càng an toàn". Kết quả là tâm trí bị lấp đầy, đánh mất sự linh hoạt.

Nước thì trong suốt thấy đáy, mộc mạc không hoa mỹ. Nó không thêm màu sắc, nhưng lại chứa đựng năng lượng nguyên thủy lớn nhất. “Đi xuống” là quay về bản nguyên, là định lực của phép trừ.

  • Phát triển bản thân: Nhiều người mải mê sưu tầm “kiến thức tinh túy” nhưng chẳng bao giờ tinh thông. Cao thủ thực sự hiểu đạo lý "Ôm giữ mộc mạc, bảo toàn vụng về". Họ rèn luyện một kỹ năng cốt lõi đến mức cực hạn, chấp nhận làm “kẻ ngốc” mài giũa nền tảng ngày qua ngày.
  • Trạng thái sống: Chúng ta muốn đời mình rực rỡ muôn màu để rồi hoa mắt chóng mặt. Người hiểu đạo “đi xuống” theo đuổi lối sống tối giản. Họ cắt bỏ những vật dụng thừa thãi, những mối quan hệ vô nghĩa và những dục vọng độc hại. Cuộc sống đơn giản giúp nội tâm phong phú hơn bao giờ hết.

Lão Tử nói: “Kiến tố bão phác, thiểu tư quả dục” (Hiển lộ bản ngã chân thật, ôm giữ sự thuần phác, giảm bớt tư tâm, hạ thấp dục vọng).

Trí tuệ của Đạo Đức Kinh giống như nước: Nhìn thì mềm yếu, nhưng không gì không thể xuyên phá. Nó nhắc nhở ta rằng: Trên hành trình nhân sinh, không nhất thiết phải luôn hướng lên cao.

  • Đi về chỗ thấp, mới có thể hợp thành biển lớn;
  • Đi về chỗ nhu, mới có thể khắc chế cái cương;
  • Đi về chỗ giản đơn, mới có thể quay về bản ngã chân thực.

Đó là con đường dẫn đến nội tâm mạnh mẽ và tự do đích thực. Mong bạn sống như một dòng suối trong: Trầm tĩnh, sâu sắc và tràn đầy sức mạnh giữa thế gian ồn ào.

Theo Aboluowang
Bảo Hân biên dịch