Louis Vuitton: Đời người chính là một chuyến du hành
Năm 1835, vào một buổi sáng tại Pháp, cậu bé 14 tuổi nói lời tạm biệt ngắn ngủi với cha để bắt đầu hành trình định mệnh của đời mình. Với đôi giày đinh dưới chân và hành lý buộc chặt trên thanh gỗ vác vai, cậu rời quê hương — ngôi làng nhỏ Jura ở miền Đông nước Pháp — hướng về Paris. Trong túi cậu chỉ có vài đồng franc và một đôi bàn tay đã thạo việc từ xưởng mộc của cha.
Cậu không đơn độc trên con đường ấy; dọc đường là những người hành hương, thương nhân và những kẻ bán rong — mỗi người một hành trình, một số phận. Thỉnh thoảng, những cỗ xe ngựa quý tộc lướt nhanh qua, để lại bụi đường văng lên mái tóc xoăn đầy vẻ nổi loạn của cậu thiếu niên. Lúc đó, Louis không hề hay biết rằng, tương lai của mình sẽ gắn liền với chính những cỗ xe sang trọng và tầng lớp thượng lưu ấy.
Louis sở hữu một thân hình mạnh mẽ nhưng đôi bàn tay lại vô cùng khéo léo. Tính cách cậu hệt như vẻ ngoài: quả cảm và nghiêm cẩn. Cậu chính là Louis Vuitton, người đặt nền móng cho đế chế LV lừng lẫy thế giới.
Bài học đầu đời từ những thớ gỗ
Cha mẹ Louis là nông dân. Họ sở hữu một cối xay gió, nơi tận dụng sức nước để cưa gỗ mỗi khi mùa gặt kết thúc. Louis không được đến trường, nhưng cậu đã học được những bài học vô giá từ cha về tâm hồn của gỗ:
“Con à, gỗ là vật có sinh mệnh. Với gỗ dẻ gai, trước hết phải trò chuyện với nó; nếu nó ‘líu lo’, thì chỉ dùng làm cửa; còn nếu nó e thẹn không đáp lại, con phải cẩn thận cưa vòng để tìm thấy những đường vân núi đẹp — đó là thứ mà các cha cố và quý tộc rất ưa chuộng. Gỗ sồi thì dành cho đồ nội thất của người phương Bắc; nhưng nếu khách từ Cannes, tuyệt đối đừng dùng — nắng gắt nơi đó sẽ làm gỗ nứt toác trong chưa đầy hai năm. Tốt nhất hãy để làm thùng rượu, bởi gỗ sồi chính là người bạn đời hoàn hảo nhất, có thể đồng hành cùng rượu vang suốt một đời.”
Khởi nghiệp tại Paris: Từ cậu bé học việc đến kỹ sư trưởng
Sự am hiểu tường tận về đặc tính của gỗ đã giúp Louis tìm được việc tại xưởng đóng rương của ông Maréchal tại Paris. Khả năng “trò chuyện với gỗ” của Louis nhanh chóng lọt vào mắt xanh của chủ tiệm. Ông Maréchal nói: “Ta nhận cậu làm học việc. Cậu sẽ ngủ trên tấm phản, gối đầu bằng túi mùn cưa và có hai bữa ăn mỗi ngày.” Louis lập tức đồng ý.
Thế kỷ 19 đánh dấu bước ngoặt của ngành giao thông. Từ xe ngựa, tàu thủy đến tàu hỏa phát triển vượt bậc, khái niệm “du lịch” (tourisme) chính thức ra đời. Giới quý tộc Pháp khi xuất hành luôn cần những chiếc rương đặt riêng và dịch vụ đóng gói chuyên nghiệp. Nhờ nắm bắt đúng thời đại, xưởng của Maréchal làm ăn phát đạt. Chỉ sau hai năm, Louis từ cậu bé học việc đã trở thành kỹ sư trưởng với phòng riêng và vị thế vững chắc.
Năm 1848, giữa bối cảnh chính trị Pháp biến động dữ dội với sự sụp đổ của nền quân chủ và sự trỗi dậy của các tư tưởng mới, Louis vẫn kiên định với con đường nghệ nhân của mình. Trong khi tư tưởng của Marx về giai cấp vô sản lan rộng, Louis lại chọn cách trân trọng mối quan hệ với "chủ" của mình — người đã dạy cậu cách kinh doanh và cho cậu cơ hội thể hiện tài năng.
Biểu tượng Monogram và di sản truyền đời
Năm 1852, khi Napoléon III lên ngôi, Louis Vuitton được chọn làm người đóng gói hành lý riêng cho Hoàng hậu Eugénie. Nhận thấy những chiếc rương nắp vòm thời bấy giờ tuy đẹp nhưng không thể xếp chồng lên nhau khi di chuyển, Louis đã tạo ra một cuộc cách mạng: Rương nắp phẳng.
Ông mở cửa hàng riêng, chuyên thiết kế những chiếc rương da tinh xảo, nhẹ và chắc chắn. LV nhanh chóng trở thành biểu tượng của sự tinh tế trong mọi chuyến hành trình.
- Năm 1888: Georges Vuitton — con trai Louis — kế thừa sự nghiệp và sáng tạo ra họa tiết ô caro (Damier) với hai màu nâu và hạt dẻ.
- Năm 1896: Để vinh danh người cha quá cố, Georges đã kết hợp hai ký tự L và V cùng họa tiết hoa bốn cánh để tạo nên biểu tượng Monogram huyền thoại.
- Năm 1892: Louis Vuitton qua đời, để lại một di sản không chỉ là những chiếc túi xách đắt tiền, mà là một "Triết học về du hành".
"Triết học du hành" và giá trị đích thực
Ngày nay, Louis Vuitton không chỉ bán hàng xa xỉ; họ bán sự lắng đọng của lịch sử. Trong các cửa hàng flagship, những mẫu túi thời thượng nhất luôn được đặt trang trọng trên những chiếc rương cổ điển. Đó là lời nhắc nhở rằng: Đừng chỉ nhìn vào mức giá, hãy cảm nhận cả một dòng chảy thời gian bên trong.
Câu chuyện về chiếc rương LV còn gắn liền với thảm họa tàu Titanic. Khi những chiếc rương cứng của LV được vớt lên từ đại dương, người ta kinh ngạc thấy bên trong không hề ngấm một giọt nước. Đó là minh chứng hùng hồn nhất cho chất lượng và sự tận tâm của những người nghệ nhân.
Hình ảnh những quý tộc như Isidor Straus hay Benjamin Guggenheim bình thản đối mặt với cái chết trên con tàu chìm năm ấy đã định nghĩa lại sự quý tộc: Nó không nằm ở tiền bạc, mà nằm ở khí chất, sự hy sinh và trách nhiệm.
Louis Vuitton — Đời người là một chuyến du hành.
Mỗi chúng ta đều là một khách lữ hành trên con đường đời. Cuối cùng, điều quan trọng không phải là chúng ta đã đi được bao xa, mà là chúng ta đã chọn đặt điều gì vào "chiếc rương" của cuộc đời mình: Sự hào nhoáng nhất thời hay những giá trị bền bỉ với thời gian?
Theo The Epochtimes
Bình Nhi biên dịch