Ngày tận thế cận kề – Người bảo vệ Bóng Trăng xuất hiện

Ngày tận thế cận kề – Người bảo vệ Bóng Trăng xuất hiện
(Ảnh: Pixabay)

Từ thuở xa xưa, trí tưởng tượng của nhân loại về “ngày tận thế” luôn gắn liền với những vì tinh tú trên bầu trời. Từ lời dự báo nhật thực trong lịch pháp Maya, điềm báo “Huyết nguyệt” trong sách Khải Huyền, đến những ẩn ngữ về bóng trăng trong cổ thư Thôi Bối Đồ, tất cả đều khiến con người không khỏi rùng mình.

Nhưng bạn đã bao giờ nghe về một truyền thuyết cổ xưa gần như bị bụi thời gian che lấp chưa? “Khi vết nứt trên mặt trăng lại xuất hiện, sẽ có người đem trái tim mình hiến dâng cho muôn sinh, đổi lấy cơ hội sống cuối cùng của nhân loại.”

Hôm nay, hãy để tôi đưa bạn mở cánh cửa của thời viễn cổ, bước vào truyền thuyết bí ẩn về Bóng Trăng. Đây không phải là nỗi buồn ly biệt của Hằng Nga, cũng không phải nỗi cô độc của Ngô Cương, mà là một thần thoại về sự bảo vệ, hy sinh và tình yêu vĩnh cửu.

1. Điềm báo của Huyết Nguyệt

Tương truyền thời thượng cổ, khi trời đất chưa hoàn toàn phân định, linh khí khổng lồ trôi chảy giữa các vì sao. Lúc ấy, bầu trời không chỉ có một mà là hai vầng trăng: Minh Nguyệt và Ám Nguyệt – một sáng một tối, xoay vần quanh nhau.

  • Minh Nguyệt: Dịu dàng như từ mẫu, tỏa ánh sáng thanh khiết xuống nhân gian, đem lại hy vọng và bình yên.
  • Ám Nguyệt: Ẩn sâu trong bóng tối, lạnh lẽo và âm trầm, nắm giữ tai ương và sự hủy diệt.

Hai vầng trăng tương sinh tương khắc, giữ cho vũ trụ được cân bằng. Tuy nhiên, khi tội lỗi của thế gian tích tụ quá nhiều, Ám Nguyệt sẽ thức tỉnh, nuốt chửng Minh Nguyệt, khiến bầu trời nhuốm đỏ máu. Đó chính là nguồn gốc của truyền thuyết “Nguyệt thực tận thế”.

Tại một bộ tộc phương Đông cổ xưa, người dân thường truyền tay nhau bài ca tiên tri: “Nguyệt tách thành đôi bóng, Cõi thế mất yên bình; Một tâm hòa tam giới, Mới cứu được thái bình.”

2. Thiếu nữ và Nguyệt Linh

Trong bộ tộc ấy có một thiếu nữ tên là Thanh Ly. Nàng sinh vào đêm trăng tròn, quấn thân trong ánh hào quang bạc. Đôi mắt nàng trong vắt như dải ngân hà, phản chiếu ánh trăng theo cách khác thường. Các bô lão tin rằng: Số mệnh của nàng đã gắn liền với mặt trăng.

Thanh Ly thông tuệ và nhân hậu. Đêm đêm, nàng ngồi trên gò đất thì thầm với ánh trăng như thể đang lắng nghe sự hồi đáp của thần linh. Trong loạn lạc, nàng là người an ủi những linh hồn đau khổ; giữa bão bùng, nàng là điểm tựa cho kẻ yếu thế.

Một đêm nọ, sắc đỏ bắt đầu loang lổ trên mặt trăng. Trong giấc mộng hư ảo, nàng nghe thấy tiếng gọi của Nguyệt Linh: “Ám nguyệt đã thức tỉnh, thế gian sắp chìm vào tai kiếp. Chỉ kẻ mang ‘Tâm Nguyệt’ mới có thể ngăn chặn sự diệt vong.”

Giật mình tỉnh dậy, Thanh Ly thấy trên lòng bàn tay xuất hiện dấu ấn bạc hình trăng non tỏa sáng dịu kỳ. Nàng hiểu rằng, mình chính là người được chọn.

3. Sự trỗi dậy của Ám Nguyệt

Chẳng bao lâu sau, thiên địa biến động. Sông ngòi chảy ngược, núi non nứt vỡ, muôn thú hoảng loạn dẫm đạp lên nhau. Trên cao xanh, Ám Nguyệt dần nuốt trọn Minh Nguyệt, máu đỏ tưới xuống mặt đất.

Vị tư tế già run rẩy lật mở những thẻ tre cổ, chỉ vào hình đồ đằng nứt vỡ:

“Khi Minh – Ám va chạm, chỉ có người hiến dâng trái tim mới có thể giúp hai vầng trăng hợp nhất.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về Thanh Ly. Giữa ranh giới sinh tử, số mệnh đã đẩy cô gái trẻ lên vũ đài vĩ đại nhất của sự hy sinh.

4. Hành trình đến Tế Đàn Bóng Trăng

Để chạm đến bản nguyên của Nguyệt Linh, Thanh Ly phải vượt qua ba thử thách tại Tế Đàn Bóng Trăng:

  1. Thung lũng Sương Mù: Nơi vang vọng tiếng khóc của muôn loài. Nàng không quay đi mà chọn ôm lấy nỗi đau của chúng: “Hãy để ta gánh vác, miễn là các ngươi được bình an.”
  2. Cầu Đoạn Hồn: Ảo ảnh về người mẹ quá cố hiện ra níu kéo. Nàng rơi lệ nhưng kiên định: “Nếu con đi theo mẹ, sẽ có thêm bao nhiêu đứa trẻ khác phải mất mẹ trên đời này?”
  3. Hồ Băng Lạnh: Nơi nàng đối mặt với mặt tối của chính mình – một cái tôi ích kỷ và sợ hãi. Nàng đáp lại cái bóng ấy: “Nếu chỉ sống vì mình, đời người sẽ mất đi ánh sáng.”

5. Quyết định hiến dâng

Trên đỉnh tế đàn, mây cuộn sóng trào. Nguyệt Linh cất tiếng: “Thanh Ly, muốn hợp nhất hai vầng trăng, cần nhịp tim của con làm tế phẩm. Con sẽ tan biến, nhưng muôn loài sẽ trường tồn.”

Dân làng quỳ dưới chân tế đàn, khóc gào ngăn cản. Nhưng Thanh Ly mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự bao dung: “Nếu mạng sống của ta đổi lấy sự sống của muôn sinh, ta nguyện ý. Xin hãy nhớ, ta không biến mất, ta chỉ đang hóa thành tình yêu để bảo vệ thế gian này.”

Nàng đặt tay lên tim, cất cao khúc ca cổ. Một luồng ánh sáng bạc bùng lên, soi thấu bóng đêm vĩnh cửu.

6. Sự hợp nhất của ánh trăng

Trong khoảnh khắc ấy, vết nứt trên mặt trăng khép lại, sắc huyết tan biến. Bầu trời trở lại vẻ trong vắt với một vầng trăng tròn duy nhất, tĩnh lặng và uy nghiêm.

Sông núi bình ổn, dân chúng òa khóc trong niềm vui tái sinh. Chỉ có Thanh Ly là tan thành vô số điểm sáng lấp lánh, hòa vào ánh trăng. Người ta nói rằng, từ đó về sau, mặt trăng luôn phảng phất một vệt sáng hình trái tim – nhịp đập cuối cùng của người thiếu nữ năm ấy.

7. Lời nhắn gửi từ Bóng Trăng

Ngày nay, chúng ta sống trong một thời đại đầy thử thách. Thiên tai, nhân họa và sự lạnh lùng của lòng người đôi khi khiến chúng ta ngỡ như “Huyết Nguyệt” đang cận kề.

Nhưng câu chuyện về Thanh Ly nhắc nhở rằng: Ngày tận thế thực sự không phải là sự sụp đổ của thế giới bên ngoài, mà là khi trái tim chúng ta đánh mất sự lương thiện.

Chỉ cần thắp sáng ngọn đèn trong tâm, tuyệt vọng sẽ hóa thành hy vọng. Bóng trăng có thể mờ đi, nhưng trái tim nhân từ sẽ vĩnh viễn tỏa sáng trên con đường tiến về tương lai.

Theo Secretchina
Bình Nhi biên dịch

Đọc tiếp