Người phụ nữ lợi hại trong hôn nhân chỉ giữ đúng một chữ: Dưỡng

Người phụ nữ lợi hại trong hôn nhân chỉ giữ đúng một chữ: Dưỡng
Người phụ nữ lợi hại trong hôn nhân chỉ giữ đúng một chữ: Dưỡng. (Ảnh: Public Domain)

"Tản dưỡng" là cho đối phương không gian; "Phú dưỡng" là cho chính mình nội lực; "Hàm dưỡng" là cho gia đình phúc khí.

Cổ nhân nói: “Tu thân như tài hoa, đắc kỳ pháp tắc thịnh, thất kỳ độ tắc khô”. Nghĩa là: Tu dưỡng bản thân như chăm sóc cây cối, nếu thuận theo phương pháp và quy luật tự nhiên thì cây sẽ xanh tốt; nếu mất đi cái "độ" (sự điều độ, nền tảng cốt lõi) thì cây sẽ héo úa, chết khô. Trong tu thân, "độ" chính là sự cân bằng, là căn cốt đạo đức và bản tính thiện lương. Hôn nhân cũng vậy.

Có người mệt mỏi trong sự tiêu hao, có người lại trở nên giàu có trong quá trình trưởng thành. Nhìn lại những người phụ nữ sống vững vàng, đầu bạc răng long với bạn đời, họ thường đối đãi với hôn nhân chỉ bằng một chữ: “Dưỡng”.

Đó không phải là sự ủy khuất nhẫn nhịn, hay hy sinh mù quáng, mà là trí tuệ để "bắt tay" với chính mình, hòa giải với bạn đời và cùng chung sống hòa hợp.

1. Tản “dưỡng” bạn đời – Tôn trọng biên giới

Dương Giáng tiên sinh từng nói: “Kỳ vọng là chất dinh dưỡng của tình yêu, nhưng kỳ vọng quá mức có thể trở thành xiềng xích”. Trong hôn nhân, phần lớn thất vọng đều bắt nguồn từ kỳ vọng quá cao. Mang theo ảo tưởng vào hôn nhân rồi dùng sự thất vọng để nhìn đối phương, lâu ngày tất sinh mệt mỏi. Người phụ nữ trí tuệ học được cách giảm kỳ vọng vô vị vào người khác và nâng cao yêu cầu đối với bản thân. Họ không cưỡng cầu, không quá nghiêm khắc, trân trọng từng ngày tháng và nắm chặt hạnh phúc trong tay.

Dân gian có câu chuyện mang tên "Sài môn đăng hỏa". Thuở trước, có người phụ nữ tên Thanh Hà. Sau khi xuất giá, nàng đặt nhiều hy vọng vào chồng, mong chồng kiếm tiền nhanh, đổi thay gia cảnh. Người chồng vốn an phận thủ thường, không đáp ứng được kỳ vọng đó khiến gia đình thường xuyên bất hòa.

Sau này, khi về chăm sóc mẹ đẻ lâm bệnh, chứng kiến mẹ tuy sinh hoạt giản đơn nhưng gương mặt luôn hiền hòa, Thanh Hà bỗng ngộ ra: Nếu cứ chăm chăm vào việc người khác "nên làm gì", ta sẽ không bao giờ thấy được những gì mình đang có. Trở về nhà, nàng không còn bức ép phu quân, không còn so đo những điều khó thay đổi. Từ đó, vợ chồng thấu hiểu, không khí gia đình trở nên ấm áp.

Cổ ngữ nói: “Chí thân chí sơ phu thê”. Vợ chồng là quan hệ thân mật nhất, nhưng cũng là quan hệ cần chừng mực và không gian nhất. Một tình yêu chín muồi không phải là trói chặt lẫn nhau, mà là giữ khoảng cách vừa đủ để mỗi người đều có không gian để thở. Buông bỏ sự cố chấp muốn thay đổi đối phương chính là cách để mối quan hệ trụ vững qua mưa to gió lớn.

2. Phú “dưỡng” tự thân – Phong phú tâm hồn

Có câu nói rằng: “Hãy đặt những điểm neo đậu của sinh mệnh trở lại với chính mình, sống để vui vẻ với bản thân chứ không phải bị người khác vây khốn”. Người phụ nữ càng bận rộn cho đi vô điều kiện càng dễ đánh mất chính mình. Lâu dần, tâm hồn khô cạn, tính tình gắt gỏng, ánh sáng tự thân lụi tàn. Tu dưỡng bản thân chính là gốc rễ của tình yêu lâu dài.

Lâm Huy Nhân – nữ kiến trúc sư đầu tiên của Trung Quốc – là minh chứng cho điều này. Bà chưa từng là phụ thuộc của ai. Dù là vợ, là mẹ, bà chưa bao giờ gác lại sự nghiệp. Bà cùng chồng là Lương Tư Thành khảo sát kiến trúc cổ khắp núi sông. Ngay cả khi lâm bệnh nặng, bà vẫn kiên trì biên soạn tài liệu, tham gia thiết kế Quốc huy và Đài Tưởng niệm Anh hùng Nhân dân.

Trong thơ ca, văn học, bà cũng đạt được thành tựu rực rỡ. Bà sống kiên cường, không chạy theo ánh nhìn thế tục, trở thành một "bức tranh phong cảnh" độc đáo của thời đại.

“Nuôi dưỡng chính mình” là hành trình quay vào nội tâm: Giữ sự hiếu kỳ với thế giới, phát triển sở thích và tu dưỡng để đạt được sự ổn định cảm xúc. Khi người phụ nữ có thế giới nội tâm rộng mở, họ sẽ không trút lo âu lên gia đình mà ngược lại, trao đi năng lượng tích cực. Dù hôn nhân thuận cảnh hay nghịch cảnh, họ vẫn là điểm tựa vững chãi cho chính mình.

3. Hàm “dưỡng” gia phong – Đồng tâm hiệp lực

Kinh Dịch có câu: “Nhị nhân đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim. Đồng tâm chi ngôn, kỳ xú như lan”. (Hai người đồng lòng, sức mạnh có thể cắt đứt kim loại. Lời nói đồng lòng tỏa hương thơm như hoa lan). Cảnh giới cao nhất của hôn nhân là từ “tôi” và “anh” trở thành “chúng ta”. Hàm dưỡng gia phong chính là việc vợ chồng cùng vun đắp một mái ấm có đạo đức và hơi ấm.

Tại Nam Thành xưa có gia đình người buôn gạo già. Người vợ cần kiệm, điềm đạm; người chồng hiền hậu, buôn bán thật thà. Họ dạy con bằng cách làm gương. Khi tiệm gạo gặp khó khăn do cạnh tranh, họ không oán trời trách người mà cùng nhau bàn bạc chuyển hướng kinh doanh bánh gạo đặc sản. Dù vất vả, họ chưa từng lớn tiếng với nhau. Chính sự đồng lòng và gia phong "làm người dựa vào lương tâm" đã giúp gia đình hưng thịnh trở lại, con cái thành tài.

Tài tử đời Minh - Từ Vị từng nói: “Nhà có một lòng, có tiền mua vàng; nhà có hai lòng, không tiền mua kim”. Sự yên ổn của mái nhà bắt nguồn từ việc vợ chồng đồng tâm gánh vác. Người phụ nữ thông tuệ đem sự dịu dàng gửi vào đời sống, đem tử tế đặt vào từng chi tiết và gieo mầm thiện ý cho thế hệ sau.

Lời kết:

Kinh Thi có câu: “Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão” (Nắm tay nhau, cùng nhau già đi). Hôn nhân cần được vun đắp bằng trí tuệ: "Tản dưỡng" để tôn trọng, "Phú dưỡng" để độc lập và "Hàm dưỡng" để gắn kết.

Không cầu một cuộc hôn nhân hoàn hảo không tì vết, chỉ mong chúng ta đủ tĩnh tại để tu luyện chính mình, tận tâm gìn giữ hiện tại. Nguyện cho mỗi người phụ nữ trên mảnh đất hôn nhân này, vừa là người làm vườn tận tụy, vừa là đóa hoa ngát hương thơm.

Theo Aboluowang
Bảo Hân biên dịch

Đọc tiếp