Ôn Thần luân hồi xuống thế gian và chiếc chìa khóa mở cánh cửa bình an

Ôn Thần luân hồi xuống thế gian và chiếc chìa khóa mở cánh cửa bình an
Ôn Thần luân hồi xuống thế gian và chiếc chìa khóa mở cánh cửa bình an. (Ảnh: Public Domain)

Trong tín ngưỡng dân gian Đông Á, Ôn Thần và Dịch Quỷ là những vị thần chịu trách nhiệm thực thi thiên mệnh, gieo rắc dịch bệnh để cảnh tỉnh thế gian. Họ không làm việc tùy tiện mà luôn tuân theo luật nhân quả nghiêm minh. Câu chuyện về một vị Ôn Thần lỡ tay gây sai sót, phải đầu thai xuống trần gian để đền tội tại tỉnh Giang Tô vào những năm 1920 là một minh chứng sống động cho quy luật "Thiên lý bất biến" này.

Sự ra đi đột ngột và nỗi nghi hoặc của người thiện lương

Thị trấn Thân Cảng (tỉnh Giang Tô) vốn nổi tiếng với đền thờ Quý Tử. Những năm đầu Trung Hoa Dân Quốc, hiệu trưởng trường tiểu học tại đây là ông Trương Cửu Cao – một người nức tiếng hiền lành, nhân hậu.

Tuy nhiên, biến cố liên tiếp ập đến gia đình ông. Đầu năm 1920, cháu nội Bảo Ngọc qua đời. Chỉ nửa năm sau, con trai cả của ông là Trương Ứng Trâm cũng đột ngột nhiễm bệnh dịch và ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau "người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh" khiến lòng tin vào thiện hữu thiện báo của ông Trương bị lung lay dữ dội. Ông tự vấn: Cả đời làm việc thiện, tại sao lại gặp cảnh đoạn trường?

Sự thật hiển lộ qua lời kể của "người quá cố"

Hai ngày sau đám tang của Ứng Trâm, một sự việc kỳ lạ đã xảy ra. Con trai thứ của ông Trương là Ứng Giới đột nhiên ngất xỉu giữa phố. Khi tỉnh lại, Ứng Giới bỗng nói bằng giọng của người anh trai đã khuất, yêu cầu được gặp cha mẹ.

Trước mặt gia đình và dân làng, "Ứng Trâm" (lúc này đang mượn thân xác em trai) đã hé lộ tiền kiếp kinh ngạc của mình: "Tôi vốn họ Lữ, là Sứ thần Dịch bệnh phụng mệnh Trời..."

Mối nhân duyên từ một sai sót ở thiên đình

Qua những bài thơ Tứ tuyệt để lại, Ứng Trâm giải thích rõ ngọn ngành:

  • Tiền kiếp: Anh vốn là Ôn Thần họ Lữ. Vào năm Quang Tự thứ 20 (1894), trong lúc hành dịch tại Sơn Đông, anh đã sơ suất làm chết nhầm hai người. Do phạm sai lầm, anh bị giáng chức và đày xuống trần gian.
  • Người thân hiện tại: Em trai Ứng Giới kiếp trước vốn là Thần Thổ Địa nơi xảy ra sai sót, cũng bị liên đới mà phải đầu thai. Còn cháu bé Bảo Ngọc thực chất là vị thị giả (người đánh xe) theo anh xuống trần để phục vụ.
  • Lý do chọn nhà họ Trương: Vì sợ sau khi luân hồi sẽ bị mê lạc chốn hồng trần, vị Ôn Thần này đã chủ động chọn đầu thai vào nhà ông Trương Cửu Cao – một "đại thiện nhân" – để đảm bảo mình có thể giữ gìn đức hạnh và quay về vị trí cũ sau khi trả hết nợ trần.

Chìa khóa của bình an: "Chân Thiện"

Trước khi rời đi hẳn để khôi phục chức vị, Ứng Trâm đã để lại những lời nhắn nhủ tâm huyết cho gia đình và thế nhân:

  1. Chấp nhận nhân quả: Bệnh dịch không phải là ngẫu nhiên. Người chết vì dịch đều có tên trong sổ sách, là sự vận hành của nghiệp lực.
  2. Hành thiện là hạnh phúc nhất: Nhưng cần phân biệt giữa "giả thiện" (làm vì danh lợi) và "chân thiện". Chân thiện cốt ở lòng hiếu thảo với cha mẹ và tình yêu thương chân thành giữa người với người.
  3. Đừng cầu may, hãy sửa tâm: Khi dịch bệnh hoành hành, thay vì hoảng sợ hay cầu khẩn may mắn, con người nên hướng thiện và tu dưỡng đạo đức. Tâm thiện chính là bức tường lửa bảo vệ con người vững chắc nhất trước ôn dịch.

Bài thơ Tứ tuyệt (Trích Luân Hồi Tập)

Phiên âm:

Ngã nãi dịch sử, nguyên bổn tính Lữ
Quang Tự Niệm niên, thất nguyệt thập tứ, sơn đông hành dịch, nhị nhân ngộ tử.
Nhị đệ đương niên, phương vi thổ địa, nhị nhân hoạch tội, trích giáng trần thế.
Nhân khủng đọa lạc, tất phụ thiện sĩ, số tải tầm cầu, phương sinh vu thử.
Sinh tuy vô công, diệc vô ác sự, kim đương quy vị, hà năng y trị?
Dịch nhân dịch ngã, tuần hoàn nhi dĩ, nhân quả phân minh, lịch lịch khả ký.
Phụ hề mẫu hề, ngã phi chân tử, gia trung chư sự, tự hữu nhị đệ.
Thảng ngã hữu hạ, ám trợ vi lý. Ngã thê hề Tào, trinh tiết khả hỉ, thủ tiết tuy khổ, quỷ thần kính chỉ, phúc phụ nhất sinh, tiết phụ vạn tự.
Ngã nhi Bảo Ngọc, bổn ngô tả thị, thử lai tốc giá, phi lai vi tự.
Giới thọ xưng quang, gia đa nghi lễ. Đãn ngã hữu ngôn, lưỡng đệ cẩn ký, vi thiện tối lạc, chân giả biện tế, chân thiện hà tại? Nhập hiếu xuất đễ.
Lân nhân nhiễm dịch, nhân ngô đắc khởi, cáo thử chư nhân, kiểu hạnh chi chí, thiết vật tự căng, thiện tư khả hĩ.

Dịch nghĩa :

Tôi là sứ giả dịch bệnh, nguyên họ Lữ.
Năm Quang Tự thứ 20, ngày 14 tháng 7, trong lúc gieo rắc bệnh dịch ở Sơn Đông đã khiến hai người bị chết oan.
Nhị đệ năm đó, vốn là thổ địa, cả hai phạm tội, cùng bị giáng xuống trần.
Vì sợ lưu lạc ở trần thế, nên muốn tìm vị thiện nhân làm cha, qua nhiều năm tìm kiếm, cuối cùng chuyển sinh vào nhà này.
Sống tuy vô công nhưng cũng không làm ác, đã đến lúc quay trở về, thì bệnh làm sao khỏi?
Gieo bệnh cho người, giờ tôi nhiễm bệnh, chỉ là vòng tuần hoàn, nhân quả phân minh, hãy ghi nhớ rõ ràng.
Cha ơi mẹ ơi, con vốn không thật sự là con của cha mẹ, mọi sự trong nhà, đã có hai em trai, nếu có thời gian, con sẽ âm thầm giúp đỡ. Vợ là Tào thị, trinh tiết đoan trang, cực khổ thủ tiết, quỷ thần đều bội phục, phúc đức một đời, được người đời tôn thờ.
Con trai Bảo Ngọc, vốn là thị giả của tôi, đời này đến đây để làm người đánh xe cho tôi, chứ không phải đến để làm con trai tôi.
Tuy được hưởng phúc thọ ở đời, nhưng tôi vẫn có lời muốn nhắc nhở hai tiểu đệ, hành thiện là điều hạnh phúc nhất, phân biệt rõ thật giả, chân thiện ở đâu? Hiếu thuận sẽ được người đời kính ngưỡng.
Những người bị nhiễm dịch bệnh đều do thần làm, xin hãy nói với họ, đừng nên mong cầu vào sự may mắn, chỉ có hành thiện thì mới được an vui.

Lời kết

Câu chuyện của vị Ôn Thần đầu thai tại gia đình họ Trương là một lời nhắc nhở đắt giá: Thiên lý công minh, mảy lông không lọt. Ngay cả thần tiên sai sót cũng phải chịu phạt, huống là con người. Trong thời đại đầy biến động, chiếc chìa khóa mở cánh cửa bình an không nằm ở đâu xa, mà nằm ngay trong chính tấm lòng lương thiện và sự hiếu kính của mỗi người.

Theo Secretchina
Bình Nhi biên dịch

Đọc tiếp