Quan chức chính quyền chết đi sống lại, mang về những thông điệp gây sốc từ địa ngục
Năm 1992, một cuộc thăm dò cho thấy 13 triệu người Mỹ từng trải qua hiện tượng cận tử. Tức là sau khi tim ngừng đập, linh hồn của họ đã du hành qua thiên đường, địa ngục hoặc các chiều không gian khác trước khi quay trở lại thân xác. 13 triệu người — con số này chiếm tới 5% dân số Hoa Kỳ lúc bấy giờ.
Nhiều người "trở về từ cõi chết" đến vậy sao? Thật khó tin, nhưng đó là sự thật.
Tuy nhiên, tại sao những câu chuyện như vậy lại hiếm khi được nghe thấy ở Trung Quốc, một quốc gia có dân số đông hơn Mỹ rất nhiều? Thực tế, chúng vẫn tồn tại. Trận động đất Đường Sơn năm 1976 đã cướp đi sinh mạng của 240.000 người. Giới khoa học Trung Quốc từng thực hiện một cuộc khảo sát đặc biệt về trải nghiệm cận tử đối với những người sống sót. Kết quả cho thấy 81/100 người được hỏi đã trải qua hiện tượng này — một tỷ lệ cao đáng kinh ngạc.
Những người "trở về" kể rằng họ đã nhìn thấy cuộc đời mình tua nhanh như chiếc đèn kéo quân, thấy đường hầm ánh sáng, gặp lại người thân đã khuất, và thậm chí đối mặt với Diêm Vương. Có lẽ do bối cảnh đặc thù, những chuyện này hiếm khi được truyền thông công khai tại Trung Quốc mà chỉ được lưu truyền âm thầm trong dân gian. Hôm nay, chúng tôi xin chia sẻ ba câu chuyện đặc biệt để bạn cùng suy ngẫm.
1. Hành trình tâm linh đến hồ thiêng của viên chức huyện
Nhân vật chính là một cán bộ đã nghỉ hưu, vốn được kính trọng tại một cơ quan chính quyền cấp huyện. Năm 2022, ông đột ngột ngã bệnh nặng, rơi vào hôn mê sâu, tính mạng như "ngàn cân treo sợi tóc".
Trong cơn mê man, ông thấy mình rơi xuống một hồ nước mênh mông. Khi ngoi lên, ông thấy hai chiếc thuyền; thuyền bên trái có lá cờ trắng ghi ba chữ lớn: "Sinh Tử Đài". Trên thuyền có năm vị tiên mặc áo đạo bào khác nhau. Họ cho biết đây là hồ Namtso và bắt đầu mở lại cuốn băng ký ức của ông.
Ông kinh hãi khi thấy mọi việc xấu mình từng làm đều hiện ra rõ mồn một, kể cả chuyện từ năm ba tuổi. Năm đó, vì trời mưa không được đi chơi, ông đã buông lời xúc phạm ông trời, sau đó liền bị ong đốt sưng đầu. Các vị tiên nói đó chính là quả báo nhãn tiền. Quá trình kiểm điểm tội lỗi này diễn ra vô cùng đau đớn và kéo dài.
Sau đó, các vị tiên chỉ vào ngọn núi xa xa và nói kiếp trước ông vốn là một Pháp Vương ở Tây Tạng, quả vị của ông nằm ở đó. Ông còn thấy một con rồng trông rất đáng thương đang cầu xin nước uống. Sau này tỉnh lại ông mới biết Namtso là hồ nước mặn cao nhất Tây Tạng, nước không thể uống được — điều này trùng khớp lạ kỳ với việc lúc lâm bệnh ông bị hoại tử tụy và bị bác sĩ cấm uống nước.
Khi ông quyến luyến gia đình không muốn đi, các vị tiên nói: "Ông chưa thể đắc quả vị vì còn sứ mệnh chưa hoàn thành, ông phải trở lại nhân gian". Vì thân xác cũ đã hư hại, các vị tiên đã thực hiện một nghi lễ tái tạo thân thể cho ông trên lò Bát Quái. Họ cảnh báo rằng nếu ngọn đèn trên đầu tắt, mạng sống của ông sẽ chấm dứt.
Khi tỉnh lại sau 19 ngày hôn mê, ông khiến các bác sĩ sửng sốt vì sự tỉnh táo minh mẫn. Ông kể chính xác phác đồ điều trị và những thay đổi thuốc men mà bác sĩ đã thảo luận khi ông đang bất tỉnh. Trải nghiệm này đã đảo lộn hoàn toàn thế giới quan vô thần trước đây của ông. Ông hiểu rằng "Người đang làm, trời đang nhìn" là có thật. Sau khi xuất viện, ông lập tức xin từ chức vì không muốn tiếp tục phạm sai lầm trong hệ thống chính quyền nữa.
2. Thảm họa đọa địa ngục của nữ thẩm phán
Tô Sảnh là thẩm phán tại Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Thạch Hà Tử, Tân Cương. Trong sự nghiệp, cô từng xử lý nhiều vụ án đàn áp các nhóm đức tin và nhận hối lộ rất nhiều tiền. Mặc kệ lời khuyên can của mẹ, cô luôn cho rằng có tiền là có tất cả, làm người tốt chỉ chịu thiệt thòi.
Tháng 6 năm 2007, ở tuổi 38, cô mắc ung thư máu giai đoạn cuối. Lúc sắp lìa đời, lương tâm thức tỉnh, cô dùng số tiền bất chính còn lại để làm việc thiện và dặn đồng nghiệp hãy minh oan cho những vụ án sai. Cô qua đời vào sáng ngày 12/6.
Nhưng đến 2 giờ sáng ngày hôm sau, Tô Sảnh đột nhiên ngồi dậy trong nhà xác khiến nhân viên trực đêm hoảng sợ tháo chạy. Khi tỉnh lại, cô kể một câu chuyện kinh hoàng: Cô đã xuống địa ngục và gặp lại hai đồng nghiệp cũ cũng là thẩm phán đã chết trẻ. Họ đang bị tra tấn dã man và gào khóc thảm thiết vì lúc sống đã bức hại người tốt.
Tô Sảnh kể cô đã gặp Diêm Vương — một người mặc quan phục đỏ, đội mũ ô sa đen giống hệt Bao Công trên phim. Diêm Vương đọc hết tội lỗi của cô nhưng sau đó thái độ dịu lại và hỏi: "Sao cô không thoái Đảng?".
Diêm Vương nhắc đến một lời tiên tri rằng chính quyền Trung Quốc vì làm nhiều việc ác nên sẽ bị trời trừng phạt; những ai gia nhập các tổ chức của nó sẽ bị liên lụy. Chỉ có "Tam thoái" (thoái Đảng, Đoàn, Đội) mới mong bình an. Diêm Vương bảo cô: "Kẻ bức hại người tốt mà chưa thoái Đảng đều phải xuống đây. Hãy quay về làm việc thiện".
Tỉnh lại, Tô Sảnh lập tức tuyên bố thoái Đảng và khuyên đồng nghiệp đừng làm ác nữa. Đến chiều cùng ngày, cô mới chính thức ra đi vĩnh viễn. Tuy nhiên, một đồng nghiệp của cô là Thẩm phán Ngô đã không tin, vẫn tiếp tục nhận tiền để đàn áp các nhóm đức tin. Chỉ 10 ngày sau, ông ta đột tử ngay tại phòng làm việc. Sau đó, ông hiện về trong mơ cầu cứu vợ vì bị tra tấn dưới địa ngục, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
3. Diêm Vương bắt nhầm người và chuyến tham quan địa phủ
Thành Đức Phú là một cựu chiến binh khỏe mạnh. Một lần đang ngồi xe buýt, ông đột nhiên ngất xỉu và thấy mình bị hai người kéo đi với tốc độ cực nhanh đến trước mặt Diêm Vương.
Sau khi kiểm tra sổ sinh tử, Diêm Vương quát mắng sai nha vì bắt nhầm người: "Người cần bắt là Trần Đức Phú, 40 tuổi, chứ không phải Thành Đức Phú, 66 tuổi!". Tuy nhiên, Diêm Vương bảo ông hãy nhân cơ hội này đi tham quan địa ngục để về cảnh tỉnh người đời.
Ông được đưa qua cầu Nại Hà, thấy biển máu mênh mông đầy những người mặc quan phục, cảnh sát, thẩm phán đang bị thú dữ cắn xé. Ở tầng hình phạt tham quan, ông thấy những quan tham bị cắt thịt để trả nợ; những cảnh sát, kiểm sát viên từng hại người tốt bị thanh thép xuyên người qua lại để trả nợ máu. Ngay cả những người buôn gian bán lận hay quan hệ bất chính cũng có hình phạt riêng tương ứng.
Khi tỉnh lại trong bệnh viện, ông lập tức kể lại những gì mình thấy. Từ đó, ông sống đời thiện lương và luôn khuyên mọi người hãy sửa đổi sai lầm trước khi quá muộn.
Câu chuyện cuối cùng: Hình phạt nhãn tiền của quan viên triều Thanh
Học giả Trần Kỳ Nguyên từng kể về một vị quan họ Lý ở Phúc Kiến. Lý là kẻ mưu mô, dùng tiền mua chuộc thầy tướng để lấy lòng Tổng đốc nhằm thăng quan tiến chức.
Khi sắp được bổ nhiệm làm Tri phủ, Lý đột nhiên gặp quỷ đánh ngay giữa ban ngày. Sau đó, ông nằm liệt giường và kể với bạn bè rằng mình bị bắt xuống địa phủ. Diêm Vương liệt kê mười tội trạng, ban đầu ông không nhận nên bị đánh trăm trượng, đùi tím đen như bị đánh ngoài đời thực.
Cuối cùng, ông bị dùng hình "pháo lạc" (áp người vào cột đồng nung nóng) và đã nhận hết tội. Ông dặn bạn bè: "Số ta vốn làm đến Tri phủ, nhưng vì nôn nóng, dùng thủ đoạn bất chính mà tổn thọ. Hãy lấy ta làm gương". Khi ông chết, thân hình cao lớn thu nhỏ lại như đứa trẻ và đen sạm vì bị lửa địa ngục thiêu đốt. Đúng ba ngày sau, văn thư bổ nhiệm Tri phủ mới gửi đến — nhưng ông đã không còn mạng để hưởng.
Lời kết: Cổ nhân có câu: "Mệnh có thì ắt có, mệnh không chớ cưỡng cầu". Vinh hoa phú quý nếu là số định sẵn thì thứ đáng có sẽ đến. Nếu dùng mưu mô thủ đoạn, hại người lợi mình, thì thứ chờ đợi phía trước chỉ là tai họa và sự trừng phạt của quy luật thiện ác hữu báo.
Theo The Epoch Times
Bình Nhi biên dịch