Tôi học được "Phương pháp giáo dục đồng hành" của Nhật Bản qua Doraemon

Tôi học được "Phương pháp giáo dục đồng hành" của Nhật Bản qua Doraemon
Tôi học được "Phương pháp giáo dục đồng hành" của Nhật Bản qua Doraemon. (Ảnh: Public Domain)

Gần đây, tôi có dịp xem lại Doraemon. Thuở nhỏ, tôi chỉ thấy bộ truyện này vui nhộn, thú vị với những bảo bối kỳ diệu. Nhưng khi lớn lên, xem lại, tôi bỗng bị lay động bởi một sự dịu dàng ẩn chứa bên trong. Sự dịu dàng ấy không phải là tình yêu nồng cháy, cũng không phải những lời răn dạy thường nhật của cha mẹ, mà là một cách tiếp cận nhẹ nhàng, có nguyên tắc nhưng không ép buộc: "Tớ sẽ không làm thay cậu, nhưng tớ sẽ luôn ở bên cậu."

Cách dành cho đối phương không gian riêng nhưng vẫn âm thầm nâng đỡ này chính là đặc trưng của Giáo dục đồng hành tại Nhật Bản — vừa đi cùng, vừa lặng lẽ thúc đẩy sự tự lập, giúp trẻ trưởng thành theo nhịp độ của riêng mình.

Hôm nay, tôi muốn chia sẻ về những điều ấm áp và sự trưởng thành mà tôi tìm thấy ở Doraemon, cũng như nói về những “khoảnh khắc Nobita” mà mỗi chúng ta đều từng trải qua.

1. Dù Nobita có tầm thường đến đâu, Doraemon cũng chưa bao giờ bỏ cuộc

Có lẽ bạn đã nhận ra một chi tiết: dù Nobita làm sai hay gây rắc rối đến mức nào, Doraemon hiếm khi quát mắng nặng lời. Cùng lắm, cậu ấy chỉ thở dài: "Nobita, cậu lại thế nữa rồi." Sự kiên nhẫn này giống như thái độ của một người đồng hành lý tưởng — không chỉ trích, không coi thường, mà chỉ nhẹ nhàng nhắn nhủ: "Không sao nếu hiện tại cậu còn yếu kém, tớ sẽ giúp cậu trở nên tốt hơn."

Một khái niệm cốt lõi trong giáo dục Nhật Bản là "Sự tự lập". Nó không phải là đẩy đứa trẻ vào vực thẳm của sự cô độc, mà là truyền cho chúng niềm tin: "Con có thể tự dựa vào chính mình, vì ta luôn ở ngay cạnh để hỗ trợ." Doraemon chính là điểm tựa như thế.

2. Càng nhiều bảo bối, càng nhiều rắc rối

Khi còn nhỏ, tôi ghen tị với Nobita vì những bảo bối tuyệt vời. Nhưng khi trưởng thành, tôi nhận ra: bảo bối càng quyền năng, Nobita càng dễ làm hỏng mọi chuyện. Bánh mì trí nhớ khiến cậu lười biếng và nhận kết quả thi tệ hại; Cánh cửa thần kỳ giúp cậu trốn chạy nhưng lại dẫn đến rắc rối lớn hơn; Chong chóng tre giúp cậu bay cao nhưng cũng khiến cậu ngã đau khi quá đà.

Đây không đơn thuần là tình tiết gây cười; đó là một bài học giáo dục tinh tế: Nếu bạn không trực tiếp đối mặt với vấn đề, công cụ tốt nhất cũng trở nên vô dụng. Giáo dục Nhật Bản nhấn mạnh việc học tập qua trải nghiệm. Trẻ em cần phải vấp ngã và tự gánh chịu hậu quả từ hành động của mình. Chính qua những "nỗi đau" đó, chúng mới hiểu thế nào là trưởng thành. Doraemon không ngăn Nobita mắc lỗi, nhưng luôn ở đó để nâng đỡ khi cậu vấp ngã.

3. Doraemon không bao giờ cho sẵn câu trả lời

Trong giáo dục đồng hành, tính quy tắc luôn hiện hữu nhưng không mang tính áp đặt.

Ngày trước tôi thường thắc mắc: "Sao Doraemon không làm bài tập hộ Nobita? Sao không dùng bảo bối giải quyết triệt để đám bạn bắt nạt? Như vậy chẳng phải nhanh hơn sao?" Giờ tôi mới hiểu: Nếu Doraemon làm hết mọi thứ, Nobita sẽ mãi mãi là một đứa trẻ không lớn.

Điều này tương đồng với thực tế tại các trường học Nhật Bản: Giáo viên thường không đưa ra "đáp án đúng" ngay lập tức. Họ sẽ hỏi: "Em nghĩ mình nên làm gì?", "Em có thể suy nghĩ thêm không?". Họ tin rằng kiến thức chỉ thực sự có giá trị khi chính đứa trẻ tìm ra nó. Đó là lý do trẻ em Nhật thường có ý thức tự giác cao — vì chúng được khuyến khích tự đưa ra quyết định từ nhỏ.

4. Sự ủng hộ kiên định: Sức mạnh của sự hiện diện

Nhìn Nobita bị Chaien bắt nạt, Suneo chế giễu, đôi khi tôi thấy rất thương cậu ấy. Những lúc đó, Doraemon chỉ vỗ nhẹ vai bạn: "Không sao đâu, chúng ta sẽ cùng tìm cách." Tình bạn kiên định này thực chất quý giá hơn mọi món đồ công nghệ trong túi thần kỳ.

Chẳng phải tất cả chúng ta đều khao khát một "Doraemon" ngoài đời thực sao? Một người không phán xét, không phủ nhận, không so sánh bạn với "con nhà người ta". Một người luôn đứng đó đợi bạn, dù bạn có đi chậm thế nào. Sự dũng cảm của Nobita không đến từ bảo bối, mà đến từ niềm tin rằng: Mình không bao giờ cô đơn.

5. Điều chạm đến trái tim nhất

Dù dịu dàng, Doraemon tuyệt đối không nuông chiều Nobita vô điều kiện. Khi Nobita phải gánh chịu hậu quả từ sự lười biếng, cậu ấy im lặng quan sát; khi Nobita cần tự giải quyết vấn đề, cậu ấy không can thiệp. Nhưng khi Nobita thực sự suy sụp, cậu ấy sẽ lập tức xuất hiện.

Đó là tinh hoa của giáo dục: Không vượt quá giới hạn, không áp bức, và không bỏ rơi. Nó dạy chúng ta rằng giá trị của một đứa trẻ không nằm ở điểm số hay sự thắng thua, mà là niềm tin rằng: "Con có quyền trưởng thành theo nhịp độ của riêng mình, và con xứng đáng được đối xử nhẹ nhàng."

6. Kết luận

Khi còn nhỏ, chúng ta khao khát chiếc túi thần kỳ. Khi trưởng thành, chúng ta chỉ mong có một người sẵn sàng lắng nghe, không cười nhạo và kiên nhẫn chờ đợi ta lúc lạc lối.

Nếu nền giáo dục "đồng hành" của Nhật Bản để lại trong tôi một bài học, thì đó là: Trẻ em không lớn lên nhờ sự kiểm soát, mà nhờ sự đồng hành. Sự trưởng thành không đến từ sự thúc ép, mà được nuôi dưỡng bằng sự thấu hiểu.

Mong rằng tất cả chúng ta đều có thể trở thành "Doraemon" của một ai đó, và cũng sẽ gặp được người sẵn lòng bước đi cùng ta trên mọi nẻo đường.

Theo Secretchina
Bình Nhi biên dịch

Đọc tiếp