Trong cõi u minh tự có thiên ý, dự ngôn đáng kinh ngạc của cao nhân Lý Thuần Phong
Con người bất luận có tin hay không thì vận mệnh của họ từ khi sinh ra sớm đã được định sẵn dựa trên nhân quả thiện ác từ kiếp trước, trừ phi trong cuộc đời sau này họ làm những việc đại thiện, đại ác, hoặc là bước trên con đường tu hành, thì có lẽ sẽ phát sinh một số cải biến.
Có lẽ là vì để giúp thế nhân minh bạch rằng trong cõi u minh hết thảy đều đã có định số, trong u minh hết thảy đều là an bài của Thần, Trời cao đã an bài cho một số người có năng lực đặc biệt, làm cho những kỳ nhân dị sĩ này có thể thấu lộ thiên cơ, dùng phương thức dự ngôn tiên tri để dự đoán vận mệnh tương lai. Trong các triều đại lịch sử, những kỳ nhân dị sĩ như vậy cũng không phải là hiếm thấy.
“Thiên ý không thể trái” thực ra chính là “thuận theo tự nhiên”, cũng gọi là thuận theo thiên đạo. “Nghịch thiên mà làm” thực ra là “trái ngược thiên đạo”, đi vào con đường sai lầm không lối thoát, cũng có thể gọi là “tự làm tự chịu”. Chúng ta không thể thay đổi thiên ý, nên phải học cách thuận theo thiên ý mà hành. Trong Triều Dã Thiêm Tải có ghi lại câu chuyện Đường Thái Tông nghe theo lời khuyên của Lý Thuần Phong, thuận theo thiên ý mà xử sự.
Lý Thuần Phong dự ngôn về Võ Tắc Thiên
Vào thời vua Đường Thái Tông, trong một bản ghi chép bí mật viết rằng: “Sau ba đời nhà Đường, sẽ có nữ chủ Võ Vương thay thế mà nắm giữ thiên hạ.” Đường Thái Tông liền cho gọi Lý Thuần Phong đến bàn cách xử lý. Lý Thuần Phong nói: “Theo suy đoán của huyền học, dấu hiệu này đã sớm hình thành. Vị nữ vương ấy đã xuất hiện trong hoàng cung của bệ hạ, từ nay không quá bốn mươi năm, bà ta sẽ nắm được đại quyền thiên hạ, và sẽ bắt đầu giết hại con cháu hoàng đế, gần như giết sạch.”
Đường Thái Tông vội hỏi: “Vậy tìm ra bà ta rồi giết đi có được không?” Lý Thuần Phong đáp: “Đây là an bài của Trời, không nên phá hoại. Con cháu hoàng gia dù không chết cũng chưa chắc tranh được ngôi. Hơn nữa theo suy tính của thần, người phụ nữ ấy đã trưởng thành, đang ở trong cung, đã trở thành người của gia đình bệ hạ. Qua bốn mươi năm nữa, bà ta sẽ già yếu, mà già thì sẽ ôn hòa, không đến mức giết sạch con cháu của bệ hạ. Nếu bây giờ giết bà ta, bà ta sẽ chuyển sinh, và bốn mươi năm sau lại nắm quyền thiên hạ. Khi đó bà ta còn trẻ và tàn độc, ắt sẽ giết sạch con cháu của bệ hạ, không chừa một ai.”
Về sau Đường Thái Tông nghe theo lời khuyên của Lý Thuần Phong. Quả như ông nói, Võ Tắc Thiên cuối cùng vẫn trao lại giang sơn cho họ Lý. Cuối cùng dưới triều đại của vua Đường Huyền Tông, nhà Đường lại đạt đến đỉnh cao thịnh thế.
Nhìn lại mới thấy, may mà Đường Thái Tông không giết Võ Tắc Thiên. Nếu giết bà ta, nghịch thiên ý mà làm, át sẽ bị Trời trừng phạt, và họ Lý có lẽ đã không giữ được giang sơn, thậm chí còn bị Võ Tắc Thiên tiêu diệt sạch. Hãy nhìn xem, đa phần các hoàng tử sau Đường Thái Tông đều nhu nhược bất tài, cho đến khi xuất hiện Đường Huyền Tông thì cục diện mới được thay đổi. Sự xuất hiện của Võ Tắc Thiên đúng lúc bù đắp những thiếu sót của giai đoạn ấy. May sao mọi chuyện quả như lời Lý Thuần Phong dự đoán, thiên hạ cuối cùng vẫn trở về tay họ Lý.
Thiết Quan đạo nhân dự ngôn Chu Nguyên Chương nhất thống thiên hạ
Vào cuối thời nhà Nguyên đầu nhà Minh có một vị đạo sĩ tên là Trương Cảnh Hòa, người ta thường gọi ông là Thiết Quan đạo nhân, đạo thuật của ông cao thâm khó lường. Khi Chu Nguyên Chương tranh bá thiên hạ, từng cho quân sĩ trú chân tại Trừ Dương, Trương Cảnh Hòa tới doanh trại nơi đóng quân nói với Chu Nguyên Chương rằng: “Thiên hạ rối loạn, người không có sứ mệnh thì không dễ dẹp yên thiên hạ, nay xem ra, có lẽ sứ mệnh ấy thuộc về Minh Công”, ý tứ nói rằng Chu Nguyên Chương là người phụng thiên mệnh để dẹp yên thiên hạ. Ông còn nói với Chu Nguyên Chương rằng Chu Nguyên Chương có tướng mạo: “Mắt phượng mày rồng, tướng mạo phi phàm, vô cùng cao quý”.
Chu Nguyên Chương nghe được thì vô cùng vui sướng, bèn đưa Trương Cảnh Hòa vào trong trướng làm quân sư. Mỗi lần trước khi giao chiến với Trần Hữu Lượng, Chu Nguyên Chương đều mời Trương Cảnh Hòa dự đoán vận khí cát hung, lần nào dự đoán cũng đều ứng nghiệm. Trong trận Phàn Dương, Trần Hữu Lượng trúng tên mà chết, hai quân đều không hay biết, sau khi Trương Cảnh Hòa xem vận khí biết được việc ấy liền mật tấu lên Chu Nguyên Chương, đồng thời ông còn viết văn tế và cử người khóc Trần Hữu Lượng, tinh thần quân sĩ phía Trần Hữu Lượng tức khắc hoang mang, cuối cùng nhanh chóng bị đánh bại.
Sau khi Chu Nguyên Chương định đô ở Kim Lăng (Nam Kinh), phàm là mỗi khi có việc quân trọng đại thì đều tham vấn ý kiến của Trương Cảnh Hòa rồi mới quyết định. Chu Nguyên Chương từng đến thăm chùa Kê Minh Sơn, ông cảm thấy ngôi chùa này quá cao, có thể nhìn thấy hết hoàng cung, vì vậy ông muốn phá hủy sơn tự để trùng tu lại, nhưng suy nghĩ ấy ông không để ai biết, ông cũng không nói việc này với Trương Cảnh Hòa. Tuy nhiên, có một hôm, Trương Cảnh Hòa mang sự việc Chu Nguyên Chương muốn phá bỏ chùa nói với các tăng nhân ở chùa Kê Minh Sơn, ông lại còn mách nước cho họ đợi khi nào Chu Nguyên Chương đến thăm chùa thì cản giá cầu xin miễn cho phá chùa, như vậy chùa mới có thể được bảo toàn.
Các tăng nhân biết rõ tài năng của Trương Cảnh Hòa, bèn nhằm lúc Chu Nguyên Chương đến chùa Kê Minh Sơn thì liền xuống núi cách mấy dặm đốt hương, chờ đợi để gặp Chu Nguyên Chương bái kiến và thỉnh cầu. Chu Nguyên Chương trong tâm rất bối rối, khi hỏi ra mới biết là do Trương Cảnh Hòa bày cách cho làm như vậy, vì thế ông càng cho rằng Trương Cảnh Hòa không phải là phàm nhân và cũng bỏ ý định phá chùa.
Trương Cảnh Hòa từng nói với đại tướng khai quốc Từ Đạt của triều Minh rằng, ông có “hai xương gò má có sắc đỏ, mắt sáng như lửa” vì thế tương lai sẽ làm quan đến hàng cực phẩm, nhưng đáng tiếc thọ mệnh chỉ được ở mức trung bình. Quả nhiên, sau khi triều Minh được kiến lập, Từ Đạt làm đến chức thừa tướng, nhưng tới 54 tuổi thì qua đời, sau khi tạ thế ông được truy phong Võ Ninh Vương.
Khi Trương Cảnh Hòa dựng lều định cư ở núi Vu Chung, Lương Quốc Công Lam Ngọc từng mang bình rượu ngon tới thăm hỏi ông. Vì Trương Cảnh Hòa vận trang phục giản dị ra nghênh tiếp, nên Lam Ngọc cho rằng Trương Cảnh Hòa ngạo mạn vô lễ, bèn ra câu đối cười nhạo ông. Trương Cảnh Hòa ra câu đối đáp lại, ám chỉ rằng Lam Ngọc tương lai sẽ mưu đồ phản nghịch. Quả nhiên sau này Lam Ngọc vì tội mưu đồ phản nghịch mà bị tru di tam tộc.
Vào một ngày nọ Trương Cảnh Hòa ngã xuống nước mà chết, Chu Nguyên Chương hạ lệnh tìm thi thể ông, nhưng tìm khắp nơi mà không thấy. Không lâu sau, có một lính canh ở Đồng Quan (huyện thuộc tỉnh Thiểm Tây), tấu lên rằng: “Vào ngày đó, tháng đó, đã thấy Thiết quan đạo sỹ mang theo cây trượng xuất quan”. Tính ra thì đó chính là ngày mà ông ngã xuống nước.
Quay nhìn xã hội ngày nay, những thiên tai nhân họa xuất hiện liên tiếp đều là thiên cơ đã bộc lộ rõ ràng, “thiên ý” đã vô cùng hiển hiện. Nhiều người cũng dần hiểu rằng đằng sau mọi “tai họa” đều có sự sắp đặt và quy luật. Dù xảy ra với cá nhân, với một khu vực hay với một nhóm người, đều có nguyên nhân. Đã biết mọi chuyện đều có nguyên do, chúng ta càng nên đối xử tốt với người khác, bởi làm vậy chính là đối xử tốt với bản thân; hại người cũng tức là hại mình.
Sinh mệnh phải biết kính trọng trời cao; nếu khinh nhờn Thần Phật, ấy là tự chuốc lấy diệt vong. Chúng ta hãy mau tỉnh ngộ!
Theo Secret China
Bình Nhi biên dịch