Trung thần triều Minh luân hồi chuyển thế: 7 năm không mở miệng, chỉ chờ gặp một người
Chương Chính Thần (tự Vũ Hầu, hiệu Cách Am) là Tiến sĩ khoa Tân Mùi niên hiệu Sùng Trinh thứ tư. Ông vốn là người có học vấn uyên thâm và đạo hạnh ưu tú. Cuốn “Hội Kê huyện chí” có ghi chép: “Chương Chính Thần hiệu Cách Am, tính tình đoan chính, không màng danh lợi.”
Sống vào thời kỳ cuối triều đại khi xã hội phong ba bão táp, triều đình bên bờ sụp đổ, nhưng lòng ông vẫn kiên định chẳng hề lay chuyển. Một mực giữ lòng trung quân ái quốc, Chương Chính Thần từng dâng lời khuyên vua Sùng Trinh nên noi theo Chu Công, Khổng Tử, đề cao đạo trị quốc bằng nhân nghĩa; thay vì dùng thuật bá đạo trọng thương cầu phú của Quản Tử và Thương Ưởng. Lời lẽ cương trực của ông đã làm chấn động triều đình, đến mức vua Sùng Trinh phải nể trọng gọi ông là “người sắt đá”.
Cả đời không tư lợi, không nịnh hót tiểu nhân, ông liên tiếp dâng sớ can gián thẳng thắn nên không được giới quyền quý dung nạp, thậm chí từng bị tống giam vào ngục tối. Khi nhà Minh sụp đổ, ông tiếp tục phò tá Phúc Vương và Lỗ Vương. Sau khi sự nghiệp khôi phục nhà Minh thất bại và vùng Hội Kê thất thủ, đúng lúc ấy Chương Chính Thần gặp tang cha mẹ. Mãn tang, ông bỏ nhà đi tu rồi biệt tích. Không ai ngờ rằng, ông lại luân hồi chuyển thế trở lại nhân gian — một hành trình nhân sinh ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn bảy năm. Vậy, ông trở lại vì điều gì?
Luân hồi chuyển thế thành ai?
Đầu thời nhà Thanh, tại vùng Thuận Ninh, Vân Nam, có một gia đình bình dân sinh được một đứa trẻ, lên bảy tuổi vẫn chưa hề mở miệng nói một lời. Một ngày nọ, đứa trẻ bỗng cất tiếng bảo cha: “Người nước Sở tên Tào Thạch Hà là học trò của ta. Hôm nay ông ấy sẽ đến Thuận Ninh, ta cần đi gặp.”
Gia đình lần đầu nghe con nói chuyện thì mừng rỡ khôn xiết, nhưng nghe những lời già dặn, nhắc chuyện tiền kiếp thì lại vừa nghi ngờ vừa sợ hãi. Thế nhưng đứa trẻ ấy chẳng đợi ai cho phép, tự mình đi thẳng ra đường lớn. Cha mẹ em lặng lẽ bám theo sau. Quả nhiên, một lát sau có người ngồi kiệu đi tới. Đứa trẻ chen qua đám đông, dừng trước kiệu rồi gọi lớn: “Thạch Hà, ta đợi ngươi đã lâu rồi!”
Người trong kiệu chính là Tào Thạch Hà (tên thật là Dận Xương, Thạch Hà là tự). Vừa nghe câu nói ấy, ông kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Tào Thạch Hà là Tiến sĩ khoa Quý Mùi (1643), một văn tài xuất chúng vùng Hoàng Châu. Năm Sùng Trinh thứ 12 (1639), khi Chương Chính Thần làm chủ khảo kỳ thi Hương ở Hồ Quảng, chính ông đã nhìn ra tài năng của Tào Thạch Hà từ đống bài thi bị loại và chọn làm đệ nhất danh (Thủ khoa), giúp văn phong vùng Hồ Quảng hưng thịnh một thời.
Lần này, Tào Thạch Hà vượt vạn dặm vào Vân Nam để đưa hài cốt cha về quê. Cha ông vốn là phán quan phủ Vĩnh Xương, qua đời tại nhiệm sở ở Thuận Ninh. Tại nơi đất khách quê người, lại bị một đứa trẻ bảy tuổi gọi thẳng tên và xưng là thầy, Tào Thạch Hà sững sờ. Đứa trẻ tiến lại gần nói nhỏ: “Đây không phải chỗ nói chuyện, hãy đến nơi ở của ông rồi bàn tiếp.”
Ký ức tiền kiếp và duyên nợ năm xưa
Về đến nơi ở của Tào Thạch Hà, đứa trẻ với phong thái của bậc trưởng thượng bảo: “Cho người lui ra và đóng cửa lại.” Trong đại sảnh vắng lặng, đứa trẻ ngồi nghiêm trang hướng về phía Nam rồi nói:
“Ta chính là Chương Cách Am, tức Chương Chính Thần. Vì một niệm sai lầm mà phải ba lần rơi vào luân hồi. Đầu tiên sinh ở đất Dự (Hà Nam), sau chuyển sinh ở đất Việt (Quảng Đông), đời này lại sinh ở Thuận Ninh này để đợi ngươi đã nhiều năm. Nay ngươi có thể theo ta trở về không?”
Tào Thạch Hà nghe xong vô cùng kinh hãi và xúc động. Hồi tưởng lại chuyện xưa, Chương Cách Am chính là ân sư đã thay đổi vận mệnh đời ông. Không ngờ đứa trẻ trước mặt lại chính là hậu thân chuyển sinh của thầy mình.
Sự lựa chọn định mệnh
Câu hỏi “Giờ ngươi có thể theo ta trở về không?” của đứa trẻ khiến Tào Thạch Hà bối rối. Ông lập tức quỳ lạy đáp rằng:
“Tào mỗ vì quan tài của phụ thân chưa đưa về quê an táng, nơi đây lại là chốn biên thùy xa xôi, chưa thể lập tức theo thầy đi ngay được. Xin thầy đợi thêm, đến ngày mọi việc chu toàn, Tào mỗ nhất định sẽ theo thầy.”
Đứa trẻ nghe xong liền lặng im rất lâu, không khí trong căn phòng như đông cứng lại. Cuối cùng, dường như đã quyết định, cậu bé nói: “Đã vậy, ta sẽ đi trước đợi ngươi.”
Trở về trời
Hậu thân của Chương Chính Thần trở về nhà và qua đời ngay trong đêm đó. Tào Thạch Hà đau xót làm thơ ghi lại cuộc gặp gỡ kỳ dị này. Chẳng ai ngờ, chỉ vài tháng sau, chính Tào Thạch Hà cũng lâm bệnh qua đời tại Thuận Ninh.
Người nhà đến đưa quan tài ông về quê. Khi đoàn người đi ngang qua một vách đá, quan tài bỗng nặng trĩu, không sao nhấc nổi. Mọi người nhìn lên vách đá, thấy có khắc một bài thơ của chính Tào Thạch Hà viết để điếu người đồng hương là Hồng Bán Thạch – một người bạn cũng vừa đột tử tại đây. Hiểu ý nguyện của người quá cố, đoàn người đã xin phép an táng Tào Thạch Hà chung một huyệt mộ với người bạn họ Hồng.
Lời kết
Câu chuyện này được quan viên bộ Binh là Dương Triệu Kiệt kể lại cho đại văn hào Vương Sĩ Trinh, và sau đó được ghi chép lại trong cuốn “Trì Bắc Ngẫu Đàm”.
Cuộc hội ngộ giữa Chương Chính Thần và Tào Thạch Hà xuyên qua hai kiếp người cho thấy một sợi dây nhân duyên kỳ lạ. Từ sự nâng đỡ của Chương Chính Thần đến sự chờ đợi kiên nhẫn của ông ở kiếp sau, có lẽ giữa họ còn những mối nợ duyên sâu dày từ trước nữa.
Trong hành trình luân hồi đằng đẵng, con người rốt cuộc sẽ đi đâu về đâu? Trải nghiệm của Chương Chính Thần nhắc nhở chúng ta rằng: Một "niệm" lệch khỏi Đạo cũng có thể khiến sinh mệnh rơi vào vòng xoáy luân hồi khổ ải. Chỉ khi hóa giải được những ràng buộc của tình cảm thế gian và nghiệp lực, sinh mệnh mới có thể tìm thấy con đường thăng hoa và trở về quê hương đích thực của mình.
Theo The Epoch Times
Bình Nhi biên dịch