Lời chân thật của thầy phong thủy 40 năm trong nghề
Tôi làm nghề phong thủy đã 40 năm, nay rửa tay gác kiếm. Có những lời thật nếu không nói ra, đến chết cũng không nhắm được mắt.
Đêm đó, tôi ngồi trong gian chính tối mờ, trước mặt đặt một chiếc chậu đồng vàng đầy vết xước, trong chậu có nửa chậu nước sạch. Ngoài cửa, một chiếc Rolls-Royce màu đen đã đỗ ba tiếng đồng hồ. Ông chủ trong xe lần thứ ba sai người cầm ô đen đến gõ cửa. Qua cánh cửa, giọng người đó lộ rõ vẻ sốt ruột và dụ dỗ:
“Lão Trần, chỉ cần ông chịu xuất sơn điểm huyệt này, 5 triệu tiền mặt đã chuẩn bị sẵn trên xe. Ông chủ nói rồi, giá còn có thể tăng thêm.”
Tôi nhìn khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của mình phản chiếu trong chậu đồng, cầm lấy cây thước tầm long bằng gỗ kim tơ nam mộc theo tôi suốt 40 năm, cùng với bản chép tay gia truyền “Thanh Nang Áo Ngữ”, không chút do dự ném vào chậu lửa. Ngọn lửa bùng lên, soi sáng đôi mắt đục nhưng kiên định của tôi.
“Về đi, nói với ông chủ các người, đêm nay Trần này rửa tay gác kiếm, từ nay trên đời không còn ‘Trần phong thủy’ nữa.” – Tôi hướng ra ngoài cửa nói lớn, giọng không to nhưng cực kỳ dứt khoát.
Tiếng bước chân ngoài cửa cuối cùng mang theo sự thở dài và không cam lòng mà rời đi. Tôi chậm rãi nhúng hai tay vào chậu nước lạnh, cẩn thận rửa sạch tro nhang và bùn đất dính giữa các kẽ tay. Trong làn nước gợn sóng, 40 năm trôi qua như đèn kéo quân lướt trước mắt tôi.
Năm nay tôi 55 tuổi, 15 tuổi theo sư phụ mù vào nghề, mang la bàn, xem sa thủy, tìm long điểm huyệt, lăn lộn trong nghề tròn 40 năm. Quan lớn quyền quý tôi từng gặp, dân buôn kẻ chợ tôi từng giao; biệt thự hào hoa tôi từng bố cục, núi hoang rừng vắng tôi từng hạ mộ. Trong giới này, người ta tôn xưng tôi là “Trần bán tiên”, nói tôi miệng phán như sắt, có thể đổi mệnh chuyển vận.
Nhưng hôm nay, tôi muốn chọc thủng lớp giấy mỏng đã lừa thiên hạ, cũng trói buộc chính mình suốt cả đời. 40 năm nay, trong lòng tôi tích tụ quá nhiều lời, chứng kiến quá nhiều chuyện hoang đường. Những lời thật này nếu hôm nay không nói ra, e rằng đến ngày nhắm mắt xuôi tay, tôi cũng không thể an lòng.
Rất nhiều người tìm thầy phong thủy, cầu chẳng qua là thăng quan phát tài, gia đình bình an. Họ cho rằng chỉ cần đặt một con tỳ hưu trong nhà, đặt bể cá ở vị trí tài lộc, hoặc dời mộ tổ tiên đến nơi tựa núi gần nước là có thể xoay chuyển càn khôn, từ đó đại phú đại quý… Thật là chuyện nực cười! Nếu đặt vài món đồ là có thể phát tài, thì những người làm phong thủy như chúng tôi sớm đã thành người giàu nhất thế giới, còn cần gì dãi nắng dầm mưa kiếm chút tiền của các người?
1. Âm trạch cực phẩm sinh đại phú vì sao lại biến thành huyệt phá gia?
Hai mươi năm trước, tôi nhận một vụ lớn. Người mời tôi là một ông trùm bất động sản nổi tiếng trong thành phố, họ Lâm. Ông Lâm làm ăn rất lớn, nhưng lúc đó chuỗi vốn gặp vấn đề. Ông tin chắc là phong thủy mộ tổ bị hỏng, cầu xin tôi giúp tìm một bảo địa “chân long kết huyệt”, dời hài cốt cụ tổ tới đó để phù hộ vượt qua khó khăn, lại tạo huy hoàng.
Nửa tháng đó, tôi dẫn theo đồ đệ đi khắp danh sơn đại xuyên xung quanh, mòn hai đôi giày vải đế dày, cuối cùng trong một vùng núi sâu của tỉnh bên cạnh tìm được một thế cục tuyệt hảo “ngọc đai quấn eo”. Nơi đó lưng dựa dãy núi xanh, trước có dòng nước uốn lượn, minh đường rộng, khí tụ lại — trong phong thủy, đây là âm trạch cực phẩm, chủ sinh đại phú đại quý.
Ông Lâm mừng rỡ khôn xiết, vung tiền mua đất, tổ chức một lễ dời mộ cực kỳ long trọng. Hôm đó ông nắm tay tôi, mặt đỏ rạng rỡ nói: “Lão Trần, đợi tôi vượt qua lần này, công ty niêm yết, nhất định sẽ tặng ông một bao lì xì thật lớn!”
Sau nghi thức, theo lệ tôi đến nhà ông làm khách. Đó là căn biệt thự đơn lập xa hoa nhất trung tâm thành phố, bước vào cửa vàng son lộng lẫy, ngay cả bình phong ở huyền quan cũng là gỗ tử đàn thượng hạng. Nhưng khi tôi đi nhầm vào một phòng người giúp việc ở góc tầng một…
Căn phòng đó tối tăm ẩm thấp, không có cửa sổ, trong không khí bốc lên mùi mốc và mùi thuốc khó chịu. Trên chiếc giường đơn cũ kỹ nằm một bà lão gầy trơ xương, tóc bạc trắng. Bà nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng, miệng lẩm bẩm không rõ. Sau này tôi mới biết, đó là mẹ ruột của ông Lâm.
Vì bà bị đột quỵ liệt nửa người, đại tiểu tiện không tự chủ, vợ ông Lâm sợ bẩn nên chuyển bà từ phòng lớn hướng nắng ở tầng hai xuống căn phòng vốn để chứa đồ này. Mà ông Lâm — người có tài sản hàng trăm triệu — lại mặc nhiên chấp nhận.
Khoảnh khắc đứng trong căn phòng tối ấy, toàn thân tôi lạnh buốt.
Trở lại phòng khách, ông Lâm đang hưng phấn bàn về đế chế kinh doanh tương lai. Tôi nhìn ông, trong lòng chỉ có bi ai. Tôi không lấy nửa khoản tiền còn lại, chỉ để lại một câu:
“Lâm tổng, phong thủy tốt nhất không ở trên núi, mà ở trong nhà ông. Ông vứt ‘Phật sống’ trong nhà vào góc không thấy ánh mặt trời, thì người chết trên núi dù chôn trên long mạch cũng không giữ được tài khí cho ông.”
Sắc mặt ông Lâm lập tức thay đổi, cho rằng tôi nguyền rủa ông, phất tay bỏ đi.
Kết quả thì sao? Chưa đến ba năm, chuỗi vốn của ông hoàn toàn đứt gãy, cuốn vào một vụ tranh chấp kinh tế lớn, biệt thự, xe sang đều bị niêm phong. Vợ ông mang tiền còn lại chạy ra nước ngoài, để ông một mình đối mặt với khoản nợ khổng lồ. Cuối cùng, trong một đêm đông mưa gió, ông nhảy từ tòa nhà đang xây dựng dang dở xuống đất tự tử.
Sau khi ông chết, có người nói tôi xem phong thủy sai, điểm trúng huyệt phá gia. Tôi không biện giải, chỉ thở dài trong lòng: Phong thủy tốt đến đâu cũng không thắng nổi cái ác của nhân tính.
Một người nếu bất hiếu với cha mẹ, bạc tình bạc nghĩa, thì trong lòng đã là một vũng nước chết, bất cứ la bàn nào cũng không định nổi phương hướng cuộc đời người đó. Cha mẹ là gốc, con cái là cành lá. Bạn chặt đứt gốc rồi, còn mong cành lá tươi tốt, kết trái vàng sao?
Đây là câu thật lòng thứ nhất tôi muốn nói: Trăm điều thiện, chữ hiếu đứng đầu. Người bất hiếu, cầu thần bái Phật, xem phong thủy — tất cả đều là uổng công!
2. Cục cực hung “bạch hổ thò đầu” kiêm “kéo cắt” vì sao lại đổi mệnh thành công?
Nếu chuyện của ông Lâm khiến tôi thấy sự hiểm ác của lòng người, thì một chuyện khác lại khiến tôi hiểu thế nào là “đổi mệnh” thật sự.
Mười lăm năm trước vào mùa hè, tôi đi xem đất ở nông thôn, gặp mưa lớn nên bị kẹt trong một ngôi làng hẻo lánh. Không còn chỗ trú, tôi gõ cửa một nhà nông cũ kỹ. Người mở cửa là một phụ nữ hơn 40 tuổi, tên Vương Quế Hoa. Bà mặc đồ rách nhưng rất sạch sẽ. Thấy tôi ướt sũng, bà vội mời vào nhà, nấu canh gừng, còn bưng ra một bát mì trứng nóng hổi. Ở nông thôn thời đó, trứng là món để đãi khách quý nhất.
Vừa ăn mì, tôi vừa quan sát căn nhà, không khỏi nhíu mày. Trong phong thủy, thế nhà này gọi là “bạch hổ thò đầu” kèm “kéo cắt”. Nhà nằm ngay giao lộ hai con đường, như bị cái kéo kẹp lại; nhà bên phải lại cao hơn nhiều, đè ép khí trường. Thế này chủ về suy bại gia đạo, đàn ông chết yểu, cô độc không nơi nương tựa.
Tôi hỏi về thân thế bà. Quả nhiên, Vương Quế Hoa rất khổ: chồng chết sớm vì tai nạn, để lại bà và đứa con bị bại liệt bẩm sinh. Hai mẹ con nương tựa, sống qua ngày bằng vài sào ruộng và nghề may vá.
Nhưng trên mặt bà không có chút oán khí nào. Bà cười nói về con trai — tuy chân yếu nhưng tay rất khéo, biết chạm khắc gỗ; bà kể về cuộc sống nghèo khó gian nan của mình nhưng lại vui mừng vì có những người hàng xóm tốt bụng luôn tạo điều kiện giúp đỡ.
Sau khi mưa tạnh, để báo đáp bát mì, tôi đề nghị giúp bà sửa phong thủy. Tôi nói thế nhà quá hung, phải đặt đá “Thái Sơn thạch cảm đương” hoặc đổi hướng cửa.
Bà chỉ cười nhẹ: “Ý tốt của anh tôi xin nhận. Nhưng dựng đá tốn tiền lắm, tôi còn muốn dành tiền đưa con đi bệnh viện. Tôi không sợ, chỉ cần sống ngay thẳng, không trộm không cướp, trời sẽ không dồn chúng tôi vào đường cùng.”
Câu nói đó như một cái tát mạnh, đánh tỉnh tôi — kẻ tự cho mình là “bán tiên”.
Mười năm sau, tôi quay lại làng đó. Ngã tư “kéo cắt” năm xưa đã được mở rộng thành trung tâm chợ. Nhà bà thành cửa hàng tạp hóa duy nhất trong làng. Con trai bà nhờ tay nghề điêu khắc mà nổi tiếng, còn được lên truyền hình, cưới vợ, sinh con.
Tôi đứng giữa ngã tư tấp nập, nhìn nụ cười tràn đầy sức sống của bà, nước mắt bỗng chảy dài. Cái gọi là “kéo cắt”, “bạch hổ thò đầu”, đứng trước một tâm hồn lương thiện, kiên cường và khoáng đạt — đều không chịu nổi một đòn.
Đây chính là câu thật lòng thứ hai mà tôi muốn nói với các bạn: Phong thủy tốt nhất vốn không phải là hướng nhà của bạn, cũng không phải vị trí mộ tổ tiên, mà là sự tu dưỡng và nhân phẩm của chính bạn! Nếu lòng bạn rộng mở, đi đến đâu cũng là con đường rộng sáng; nếu lòng bạn hẹp hòi, thì dù cho sống trong hoàng cung, bạn vẫn thấy khắp nơi đều là ngõ cụt.
3. Sát khí lớn nhất của một gia đình là gì?
Làm phong thủy suốt bốn mươi năm, tôi đã chứng kiến quá nhiều cảnh vui buồn ly hợp. Có rất nhiều cặp vợ chồng trẻ, vừa mua nhà mới, còn chưa dọn vào ở đã mời tôi đến xem phong thủy. Chỉ vì cái sofa đặt thế nào, cửa bếp mở hướng nào, mà hai người cãi nhau kịch liệt ngay trong căn nhà thô trống trơn.
Họ luôn hỏi tôi: “Thầy Trần, căn hộ nhà tôi có phạm xung không?”
Tôi thật sự rất muốn nói to với họ rằng: Căn hộ có phạm xung hay không tôi chưa biết, nhưng tính khí của hai vợ chồng các người bây giờ thì chắc chắn là “phạm xung”!
Trong một gia đình, “sát khí” lớn nhất không phải là xuyên đường sát, cũng không phải xà ngang đè đầu, mà là những cuộc cãi vã không dứt giữa vợ chồng, sự lạnh lùng, bạo lực tinh thần và sự tính toán lẫn nhau.
- Người phụ nữ là “con mắt phong thủy” của một gia đình. Nếu người phụ nữ suốt ngày than phiền, cay nghiệt chua ngoa, thì phúc khí của gia đình ấy sớm đã len lỏi theo khe cửa mà trôi đi mất.
- Người đàn ông với tầm nhìn và khí độ là “bức tường chịu lực” của gia đình đó. Nếu người đàn ông ra ngoài thì rụt rè, nhu nhược, về nhà lại quát tháo vợ con, thì tài khí của gia đình này chắc chắn không giữ được.
Một gia đình yêu thương nhau, biết bảo ban bàn bạc, thì dù sống trong căn nhà thuê vài chục mét vuông, đó cũng là đất phong thủy tốt, cuộc sống sớm muộn cũng sẽ ngày càng khấm khá.
Rất nhiều anh chị em ruột vì tranh giành tài sản cha mẹ mà đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán, cả đời không qua lại với nhau, rồi lại bỏ ra số tiền lớn để tu sửa mộ tổ, cầu tổ tiên phù hộ — các người không thấy buồn cười sao? Nếu tổ tiên có linh thiêng, thấy con cháu như vậy, e rằng chỉ tức giận mà giáng họa xuống thôi.
4. Vạn pháp duy tâm tạo
Bốn mươi năm qua, trong tay tôi cầm la bàn, đo là phương hướng trên mặt đất, tuy nhiên điều mắt tôi nhìn thấy, từ đầu đến cuối vẫn là lòng người hướng thiện hay hướng ác.
Tôi đã gặp quá nhiều người giàu sang phú quý, trong nhà bày đầy trận đồ pha lê, tụ bảo bồn, nhưng đến đêm họ vẫn phải dựa vào thuốc ngủ mới chợp mắt được. Bởi trong lòng họ đầy sợ hãi: sợ bị đối tác phản bội, sợ quyền lực phản phệ, sợ những việc ác mình từng làm sẽ bị báo ứng.
Tôi cũng gặp rất nhiều người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi, nhà cửa dột nát, nhưng đến tối, cả gia đình quây quần ăn một bữa cơm nóng, tiếng cười như muốn bật tung mái nhà. Họ ngủ yên ổn hơn bất kỳ ai.
Rốt cuộc phong thủy là gì? Trong Kinh Dịch có nói: “Nhà tích thiện ắt có dư phúc; nhà tích ác ắt có dư họa.” Thực ra tổ tiên đã sớm nói rõ chân lý của phong thủy rồi, chỉ là hậu nhân chúng ta quá tham lam, luôn muốn đi đường tắt, cứ nghĩ rằng bỏ tiền mời thầy phong thủy là có thể tránh được nhân quả, nghịch thiên đổi mệnh.
Tôi, họ Trần, nay đã rửa tay gác kiếm, cả đời này sẽ không xem phong thủy nữa. Bởi vì tôi đã hiểu một đạo lý: Tôi có thể giúp người tìm được đất tốt, nhưng không thể giúp họ tìm được lương tâm; tôi có thể giúp hóa giải sát khí trong nhà, nhưng không thể hóa giải oán khí trong lòng người.
Tôi cũng chuẩn bị rời khỏi thành phố ồn ào này, trở về quê trồng vài sào ruộng, nuôi một đàn gà vịt. Số tiền tích góp bao năm, ngoài phần để dưỡng già, còn lại tôi sẽ quyên góp hết cho các trường học ở vùng núi xa xôi.
Lời kết
Câu chuyện đến đây, những lời thật lòng nửa đời của tôi cũng đã nói hết. Người đang ngồi trước màn hình lúc này, có thể đang ở trong căn nhà mới mua mà lo lắng cách bài trí, có thể đang vì việc làm ăn không thuận mà cầu thần bái Phật khắp nơi, hoặc đang ở đáy cuộc đời, cảm thấy vận xui bủa vây.
Hãy nghe lão Trần khuyên một câu: Đừng đi xem bói nữa, đừng đi xem phong thủy nữa.
Dừng lại, nhìn cha mẹ bên cạnh bạn — đã bao lâu rồi bạn chưa nấu cho họ một bữa ăn tử tế? Nhìn vợ hoặc chồng của bạn — đã bao lâu rồi bạn chưa dành cho họ một cái ôm ấm áp? Nhìn lại chính mình — đã bao lâu rồi bạn chưa vô tư giúp đỡ một người xa lạ, để cảm nhận niềm vui thuần khiết đó?
Hãy rèn lại tính khí của bạn, chăm sóc tốt thân tâm của bạn, vun đắp tốt các mối quan hệ xung quanh. Bớt tính toán lại, thêm chân thành; bớt oán trách lại, thêm biết ơn. Khi bạn bắt đầu thay đổi tâm niệm của mình, bạn sẽ phát hiện ra rằng từ trường xung quanh bạn đã thay đổi, vận khí của bạn cũng thay đổi, cuộc đời bạn theo đó mà thay đổi.
Bởi vì, chính bạn — mới là thầy phong thủy mạnh mẽ nhất trong cuộc đời của mình!
Các bạn ơi, bốn mươi năm bôn ba trong giang hồ, lão Trần tôi đã nhìn thấu sự hư ảo của nghề này, cũng nhìn rõ chân tình của thế gian. Hôm nay viết ra những lời tận đáy lòng này, không biết có thể thức tỉnh được vài người hữu duyên hay không.
Theo Secretchina
Bình Nhi biên dịch