Trên con đường già đi, nhất định phải sống tốt hơn
Một thoáng nhìn lại, thanh xuân đã vội qua; ngoảnh mặt nhìn đi, niên hoa đã thành mộng; thêm một lần nhìn lại, năm tháng đã nhuốm màu già nua.
Con người ta, cứ lay lắt qua ngày như thế rồi cũng bước đến tận cùng của kiếp nhân sinh; Lòng người ta, cứ vương vấn muộn phiền như thế rồi tự sinh ra nỗi sầu ly biệt.
Trên con đường trưởng thành, bất kể người đời đối xử với bạn ra sao, bạn đều phải đối xử thật tốt với chính mình. Biết tiết chế ngôn hành, quản lý hành vi, điều độ ăn uống, và luôn hướng đến một cơ thể khỏe mạnh.
Trên con đường già đi, nhất định phải sống tốt hơn!
1. Trên con đường già đi, bớt động can hỏa
Nếu gặp một chuyện khiến bạn muốn nổi trận lôi đình, mà bạn có thể nhẫn nhịn kiềm chế được, hãy tự thưởng cho mình một món quà yêu thích!
Nhẫn, vốn dĩ rất khó. Nó đòi hỏi bạn phải chế ngự được cơn giận, phải nuốt xuống những uất ức, và thậm chí là phải chịu đựng một vài khổ sở.
Nhưng khi nhẫn nhịn được tính khí, bao dung với người khác và duy trì điều đó như một thói quen, bạn sẽ nhận ra rằng: Cuộc sống của mình đã hòa khí hơn nhiều, tâm trạng cởi mở hơn, và sức khỏe cũng chuyển biến tốt hơn.
Đừng để ngọn lửa giận dữ tự thiêu đốt chính mình. Hãy giữ cho tâm bình khí hòa, nhìn mọi sự nhẹ nhàng và thanh thản. Bạn lạc quan bao nhiêu, cuộc sống của bạn sẽ tươi đẹp bấy nhiêu.
2. Trên con đường già đi, thêm lòng biết ơn
Con cái mang lại cho ta niềm vui làm cha làm mẹ, hãy bao dung và kiên nhẫn với chúng hơn;
Bạn đời mang lại cho ta sự gắn kết cả cuộc đời, hãy bớt đi những lời trách móc; Bạn bè mang lại cho ta chỗ dựa về tâm hồn, hãy sẵn lòng giúp đỡ khi họ cần.
Tình cảm đậm hay nhạt, thực ra một nửa nằm trong tay chúng ta; Hạnh phúc nhiều hay ít, thực ra một nửa bắt nguồn từ tâm thái.
Biết điều chỉnh chính mình, năng lòng biết ơn những người đã từng đồng hành, trân trọng những người đang ở bên cạnh. Đời người gặp được rất nhiều người, nhưng có những người một khi đã lướt qua nhau là xa cách cả một đời, mất đi rồi không bao giờ tìm lại được nữa.
Gặp gỡ là duyên, bỏ lỡ là duyên tận. Người làm tổn thương bạn, không cần phải khắc cốt ghi tâm; sớm muộn gì cũng thành người dưng ngược lối, hà cớ gì phải bận lòng?
Có những người để lại cho bạn vết sẹo, nhưng đồng thời, họ cũng thành tựu một bản thân kiên cường và vững vàng hơn.
3. Trên con đường già đi, không cầu cưỡng ép
“Bạn muốn đi, tôi tuyệt đối không níu kéo, dùng dằng. Bạn muốn đến, dù gió mưa lớn đến đâu, tôi cũng sẽ ra đón.”
Đời người, tình cảm trọng ở tùy duyên. Cố cưỡng cầu giữ một người ở lại, đôi bên đối diện nhau cũng chẳng thể vui vẻ. Sống ngày qua ngày với những oán hận chất chứa, há chẳng phải là tự tìm sự un đúc, không thoải mái cho chính mình sao?
Đừng cưỡng cầu, để rồi "gượng ép ở bên nhau lâu ngày lại hóa thành thù hận". Hợp nhau thì ở lại, không còn yêu thì rời đi. Chúng ta sống trên đời này chỉ có một lần duy nhất, đừng vì bất kỳ ai mà làm ủy khuất bản thân.
Đường đời, đồng hành cùng người mình trân quý mới có thêm phong vị; cùng đường với người không chung lối chỉ khiến bước chân ngày càng mỏi mệt mà thôi.
4. Trên con đường già đi, hãy yêu chính mình
Nếu bạn cảm thấy không vui, hãy tìm những việc có thể khiến mình vui để làm. Nếu bạn cảm thấy chịu nhiều uất ức, hãy tự dành cho mình vài lời cổ vũ và phần thưởng.
Đời người, chúng ta chỉ "mượn" ông trời mấy mươi năm ngắn ngủi, nhất định phải tử tế với bản thân một chút. Hãy tự biến mình thành một phong cảnh đẹp, bất kể có người thưởng thức hay không, chỉ cần bạn cảm thấy hạnh phúc là đủ.
Đừng vì muốn sống thành dáng vẻ mà người khác yêu thích mà đánh mất đi bản sắc của chính mình.
Hãy yêu bản thân nhiều hơn, lắng nghe tiếng lòng của chính mình sâu hơn.Việc muốn làm thì hãy kiên trì thực hiện, trong lòng có ước mơ thì đừng do dự, ngập ngừng.
Con người sống một đời, nhất định phải sống thật ấm áp và có nhiệt độ. Hãy luôn hướng về phía ánh mặt trời, vô úy trước những nỗi bi thương.
Trên con đường già đi, nhất định phải sống tốt hơn!
Theo Aboluowang
Minh Nguyệt biên dịch