Câu chuyện tình yêu ở Venice: Tiếng thở dài trên cầu Than Thở
Nhìn chung, dường như mỗi thành phố đều sở hữu một "thánh địa" dành cho những người yêu nhau: nếu Rome có đài phun nước Trevi, Paris có những cây cầu tình yêu, còn New York có tòa nhà Empire State... thì tại Venice – thành phố của những mặt nước lấp lánh và những khối đá cổ kính – cầu Than Thở chính là địa điểm thiêng liêng, ám ảnh giấc mơ của biết bao cặp đôi.
Ban đầu, đây chỉ là một cây cầu đá mang phong cách Baroque khiêm tốn, lặng lẽ bắc ngang qua kênh đào. Tuy nhiên, chính những truyền thuyết lãng mạn đã biến công trình nhỏ bé này trở thành một trong những cây cầu nổi tiếng nhất thế giới.
1. Truyền thuyết về một nụ hôn vĩnh cửu
Nếu đến Venice, người dân địa phương sẽ kể cho bạn nghe rằng: nếu những người yêu nhau kiên nhẫn chờ đến hoàng hôn và trao nhau nụ hôn trên chiếc thuyền Gondola ngay dưới chân cầu Than Thở, họ sẽ nhận được sự chúc phúc cho một tình yêu vĩnh cửu.
Truyền thuyết này từng được tái hiện đầy cảm xúc trong bộ phim hài lãng mạn năm 1979 mang tên A Little Romance.
Trong phim, cô gái người Mỹ 13 tuổi Lauren và chàng trai người Pháp Daniel tình cờ gặp gỡ và đem lòng yêu nhau tại Paris. Bị gia đình ngăn cấm quyết liệt, cả hai quyết định cùng nhau bỏ trốn đến Venice. Bị cuốn hút bởi lời nguyền lãng mạn, họ quyết tâm đạt được ước nguyện bằng mọi giá: hôn nhau dưới cầu Than Thở đúng lúc hoàng hôn buông xuống, khi tiếng chuông từ tháp St. Mark vang vọng từ xa.
Đạo diễn George Roy Hill đã tái hiện hoàn hảo huyền thoại này, biến cầu Than Thở thành một "thánh địa" lãng mạn, ảnh hưởng sâu sắc đến quan niệm về tình yêu của giới trẻ Âu Mỹ suốt một thời đại.
2. Ai đã thốt lên tiếng "thở dài" nổi tiếng đó?
Cầu Than Thở (Ponte dei Sospiri) được xây dựng vào khoảng năm 1600, trong những ngày hoàng kim cuối cùng của Cộng hòa Venice. Kiến trúc sư trưởng Antonio Contino – cháu trai của người thiết kế cầu Rialto lừng danh – đã đưa gu thẩm mỹ cầu kỳ của gia tộc vào công trình này, biến một phần mở rộng của nhà tù thành một kiệt tác Baroque tinh tế.
Một điểm đặc biệt: Đây là một cây cầu vòm kín.
Vẻ đẹp này mang một sự trớ trêu đầy cay đắng. Một đầu cầu nối với Cung điện Doge – trung tâm quyền lực rực rỡ với vàng son và những kiệt tác của Titian; đầu kia lại dẫn thẳng đến Nhà tù Thánh Mark (Prigioni Nuove) – một ngục tối lạnh lẽo.
Cây cầu được bao bọc kín bằng đá vôi để ngăn tù nhân nhảy xuống dòng kênh tẩu thoát. Chỉ có hai ô cửa sổ nhỏ bằng đá chạm khắc để ánh sáng lọt vào. Khi những tù nhân bị kết án bị dẫn ngang qua đây, họ sẽ nhìn qua khe đá nhỏ ấy để ngắm nhìn dòng nước lấp lánh, những chiếc Gondola tự do và những ngọn tháp xa xăm của Venice lần cuối cùng.
Cái tên "Than Thở" ra đời từ đó: tiếng thở dài tiếc nuối cho tự do và cuộc đời tươi đẹp vừa khép lại sau lưng.
Tuy nhiên, một dị bản khác lại kể câu chuyện bi kịch hơn: Một tù nhân khi nhìn qua ô cửa sổ cầu đã tình cờ thấy người yêu mình đang hôn say đắm một kẻ khác trên chiếc thuyền Gondola dưới chân cầu. Tiếng gầm thét đau đớn của anh ta vĩnh viễn bị giam cầm trong những phiến đá lạnh lẽo. Theo thời gian, người đời đã khéo léo biến bi kịch ấy thành một huyền thoại tích cực: rằng nếu đôi lứa yêu nhau thật lòng hôn nhau tại đó, họ sẽ không bao giờ phải chia lìa như người tù năm ấy.
3. Cuộc vượt ngục huyền thoại của Casanova
Đêm huyền thoại nhất trong lịch sử cây cầu này không nằm trong phim Hollywood, mà thuộc về Giacomo Casanova – người đàn ông đào hoa bậc nhất lịch sử châu Âu thế kỷ 18.
Năm 1755, Casanova bị giam cầm tại nhà tù Piombi vì tội danh "xúc phạm tôn giáo". Ông từng viết trong hồi ký rằng khi băng qua cầu Than Thở, ông đã thở dài nặng nề. Nhưng người ta trêu đùa rằng, ông thở dài không phải vì sợ hãi ngục tù, mà vì "tiếc nuối do chưa kịp chào tạm biệt tất cả các quý cô trong thành phố".
Vào đêm trước lễ Halloween năm 1756, Casanova đã thực hiện một cuộc đào thoát không tưởng:
- Hành động: Ông cùng một linh mục dùng thanh sắt nhọn đục thủng trần nhà, leo lên mái cung điện dốc đứng và trơn trượt.
- Bước ngoặt: Thay vì lén lút như một kẻ trộm, Casanova thay bộ váy lụa lộng lẫy, hiên ngang đi qua sảnh chính Cung điện Doge. Nhờ phong thái lịch lãm, lính canh đã nhầm ông là một vị thượng nghị sĩ và cung kính mở cửa cho ông bước ra ngoài, lên thuyền Gondola thoát thân.
Vụ vượt ngục này không chỉ mang lại danh tiếng cho Casanova mà còn phủ thêm một lớp màu sắc nổi loạn, bí ẩn lên cây cầu đá cổ kính.
4. Lord Byron: Từ thực tại đến biểu tượng lãng mạn
Dù có nhiều truyền thuyết, nhưng cái tên "cầu Than Thở" thực chất chỉ trở nên phổ biến vào thế kỷ 19 nhờ nhà thơ lãng mạn người Anh – Lord Byron. Trong tác phẩm Chuyến hành hương của Childe Harold, ông viết: "Tôi đứng ở Venice, trên cầu Than Thở; Một cung điện và một nhà tù ở mỗi bên."
Sức ảnh hưởng của Byron lớn đến mức các quý tộc và nghệ sĩ thời bấy giờ đổ xô đến Venice. Qua lăng kính của chủ nghĩa lãng mạn, một biểu tượng của sự trừng phạt nghiệt ngã đã trở thành hiện thân của "nỗi buồn thẩm mỹ". Khi đau khổ được thi vị hóa, nó trở thành nghệ thuật.
Kết luận
Rượu vang, tình yêu và những lời than thở của Venice cuối cùng đều hội tụ dưới bóng vòm đá ấy. Như Borges từng nói, thế giới là một mê cung, và cây cầu chính là lối thoát nhẹ nhàng nhất.
Dù cuộc đời có khiến bạn phải thở dài, hãy nhớ rằng ngay cả trên cây cầu đá kín mít nhất, vẫn luôn có những ô cửa sổ nhìn ra ánh sáng. Nơi nào có cửa sổ, nơi đó có hy vọng.
Theo The Epoch Times
Bảo Hân biên dịch