Hành trình vượt qua ranh giới sinh tử và hóa giải sóng gió gia đình
Mỗi con người xuất hiện trên cuộc đời này đều mang theo một sứ mệnh. Đôi khi, những biến cố nghiệt ngã nhất lại chính là cánh cửa dẫn lối ta đến với một cuộc đời hoàn toàn mới. Câu chuyện của tôi – một người phụ nữ 44 tuổi, từng đối mặt với ranh giới sinh tử và sóng gió gia đình – chính là một minh chứng như thế.
Tôi tên là Lê Thị Mãi, sinh ra tại Thanh Hà, Hải Dương, hiện đang sinh sống và kinh doanh cửa hàng ăn uống tại khu đô thị Ecopark, Hưng Yên.
1. Gánh Nặng Mưu Sinh Và Biến Cố Sức Khỏe Kinh Hoàng
Trước khi có cuộc sống ổn định, tôi từng làm công nhân may ở quê, rồi đi xuất khẩu lao động 2 năm tại Đài Loan để chăm sóc người già trong viện dưỡng lão. Trở về Việt Nam, tôi bôn ba với cửa hàng tạp hóa, rồi chuyển sang kinh doanh hàng ăn. Đặc thù công việc khiến tôi luôn quay cuồng từ tờ mờ sáng đến đêm muộn. Áp lực mưu sinh khiến tôi lơ là thứ quý giá nhất: Sức khỏe.
Ngày 19 tháng 5 năm 2019, biến cố ập đến. Khoảng 9 giờ tối, khi đang tắm, tôi bàng hoàng phát hiện một luồng điện giật mạnh từ nách xuống ngực phải. Cơn đau dữ dội, nhói buốt đến mức không lời nào tả xiết. Khi kiểm tra, tôi chết lặng nhận ra vùng nách phải đã nổi lên 5 đến 7 cục hạch rất to, thớ ngực lổn nhổn những cục cứng đau nhức.
Tìm hiểu trên mạng, tôi nhận ra triệu chứng của mình y hệt căn bệnh ung thư vú giai đoạn muộn. Trước đó, gia đình tôi từng gánh chịu nỗi đau lớn: hai người bác ruột và một người chị họ đều ra đi vì ung thư chỉ sau một thời gian ngắn phát bệnh. Chứng kiến mẹ tôi suy sụp sau những mất mát liên tiếp, tôi hiểu rằng nếu mình ngã xuống, mẹ sẽ không chịu nổi.
Vì kinh tế hạn chế và cũng chứng kiến y học hiện đại bất lực trước bệnh tình của các bác, tôi đưa ra quyết định táo bạo: Không đi khám, âm thầm chịu đựng một mình. Khi không thể gượng được nữa, tôi sẽ hiến tạng để kết thúc bi kịch và để lại chút giá trị cho đời. Suốt những đêm dài tuyệt vọng, tôi lên mạng tìm thủ tục hiến tạng của bệnh viện Chợ Rẫy và tự chụp sẵn một bức ảnh để làm di ảnh cho chính mình.
2. Ánh Sáng Đại Pháp Và Cuộc Tịnh Hóa Thần Kỳ
Chính trong những đêm trăn trở về việc hiến tạng, tôi chợt nhớ đến một thông tin từng nghe loáng thoáng năm 2016 từ một cô Hoa hậu Thế giới người Canada gốc Trung Quốc. Cô ấy đã dũng cảm nói cho thế giới biết sự thật về việc những người tu luyện Pháp Luân Công tại Trung Quốc bị bức hại và cướp mổ nội tạng.
Sự hiếu kỳ trong thời khắc sinh tử thúc giấu tôi tìm kiếm: “Pháp Luân Công là gì? Tại sao người tu luyện lại bị đối xử tàn nhẫn như vậy?” Tôi mở điện thoại và tìm thấy 9 bài giảng của Sư phụ Lý Hồng Chí.
Khi nghe Sư phụ giảng về kết cấu thân thể người, vũ trụ và những đạo lý thâm sâu, tâm tôi chấn động mạnh. Tôi đã khóc rất nhiều vì hạnh phúc và cảm thấy mình may mắn. Trước đó, tôi đã trải qua 13 ngày đêm mất ngủ, sụt 5-6 kg và liên tục gặp ác mộng. Nhưng ngay đêm đầu tiên nghe giảng Pháp, tôi đã có một giấc ngủ ngon lành. Đến ngày thứ ba, ý nghĩ về cái chết hoàn toàn tan biến. Tôi tự nhủ: “Mình nhất định phải sống!”

Tôi bắt đầu thực hành 5 bài công pháp. Chỉ sau 5 đến 7 ngày, cánh tay phải vốn bị sưng cứng từ nách không thể đưa ra sau nay đã có thể vận động bình thường, các cục hạch biến mất lúc nào không hay.
Tiếp sau đó, cơ thể tôi trải qua quá trình tịnh hóa (thanh lọc) mạnh mẽ:
- Đổ mồ hôi như dột nước: Mồ hôi vùng nách và lưng tiết ra nhiều đến mức chảy thành vệt xuống chiếu trúc nhưng hoàn toàn không mùi, không vị.
- Lở loét tiêu nghiệp ở ngực: Sau vài tháng, vùng ngực mọc lên gần chục nốt mụn và lở loét ra. Mỗi lần luyện công, ngực nóng rực như bốc khói, đau buốt nhưng luyện xong lại vô cùng nhẹ nhõm.
Kiên trì suốt 3 tháng, các vết loét liền miệng thành sẹo, ngực mềm mại trở lại, khối u biến mất hoàn toàn. Ngay cả căn bệnh viêm đa xoang mãn tính hành hạ tôi nhiều năm gây viêm nhiễm mắt, mũi, tai cũng tự động khỏi mà không cần một viên thuốc Tây nào.
3. Sóng Gió Gia Đình Và Sức Mạnh Của Chữ "Nhẫn"
Bệnh tật tiêu tan, nhưng khảo nghiệm về tình thân mới thực sự bắt đầu. Vì ngực đau buốt và sưng loét trong quá trình tịnh hóa, suốt 3 tháng tôi phải giấu chồng và không thể gần gũi thân mật. Chồng tôi – một bộ đội xuất ngũ – không hiểu chuyện, thấy tôi thường xuyên dậy lúc 3 giờ sáng luyện công thì nảy sinh nghi ngờ, phản ứng dữ dội.
Anh cho rằng tôi mê muội tập luyện mà bỏ bê chồng con. Mâu thuẫn đẩy lên đỉnh điểm khi anh chửi bới, giật màn, xé quần áo và viết sẵn đơn ly hôn đặt lên bàn: “Ký vào đây rồi muốn tập thế nào thì tập!” Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần ập đến cùng lúc, nhưng vì không muốn gia đình lo lắng về căn bệnh ung thư, tôi chọn cách hoàn toàn im lặng. Mỗi lần trút giận xong, thấy tôi không một lời oán trách hay cãi vại, anh lại ngồi khóc như một đứa trẻ. Tôi không giận, chỉ thấy thương anh vì áp lực.
Sau đêm anh đưa đơn ly hôn, tôi nằm mơ thấy chồng cầm máy áp vào ngực tôi rồi bảo: “Có còn u chiếc gì nữa đâu mà không cho chồng gần gũi?” Bừng tỉnh giấc, tôi tự kiểm tra và ngỡ ngàng nhận ra thớ ngực đã hoàn toàn bình thường. Lúc này, tôi mới đủ tự tin đưa chồng xem những vết sẹo và kể toàn bộ sự thật. Anh lặng người vì chấn động, từ đó không ngăn cản nữa và hiểu cho tôi.
Tôi cũng đem câu chuyện "trở về từ địa ngục" này thưa với bố mẹ đẻ. Mẹ tôi trực tiếp kiểm tra vết sẹo, khóc vì thương con gái đã một mình chịu đựng bấy lâu. Cảm động trước sự thần kỳ của Đại Pháp, mẹ tôi cũng bước vào tu luyện và đẩy lùi được rất nhiều bệnh tuổi già.
4. Vượt Qua Giông Bão, Kiên Định Chính Niệm
Sóng gió tạm yên thì thử thách lại đến với con trai lớn của tôi (sinh năm 2001). Cháu bị viêm xoang mãn tính từ nhỏ, mỗi lần phát bệnh đều đau đớn dữ dội. Cháu bước vào tu luyện cùng tôi trước khi lên đại học. Tuy nhiên, trong quá trình thanh lọc cơ thể tại trường, cháu bị mất ngủ kéo dài và sụt cân. Gia đình bên nội sốt ruột, bắt cháu ngừng tập vì quan niệm người thường cho rằng tu luyện thì phải khỏi bệnh ngay.
Khi đưa cháu đi khám, bác sĩ đưa vào khoa điều trị rối loạn cảm xúc. Cháu thẳng thắn chia sẻ với bác sĩ tâm lý rằng có những giọng nói dữ tợn thúc ép làm việc xấu, nhưng cháu không làm vì có Sư phụ Lý Hồng Chí dẫn dắt, dạy làm người tốt. Bác sĩ lập tức quy kết việc tu luyện là nguyên nhân gây bệnh và cấm cháu đọc sách trong bệnh viện. Để tránh gây thêm hiểu lầm cho Đại Pháp, hai mẹ con thống nhất tạm thời không công khai tập luyện tại đây.
Sau đó, dịch Covid-19 bùng phát, bệnh viện cho bệnh nhân về nhà. Do quy định cách ly, tôi đưa con trai và con gái xuống sống tạm tại nhà bố mẹ đẻ. Tại đây, tôi vẫn ra sân luyện công như thường lệ. Bố tôi sợ hàng xóm dị nghị nên vô cùng căng thẳng. Trong một cơn giận, bố đã mang toàn bộ quần áo, sách vở của hai mẹ con ném ra ngoài sân và đuổi đi.
Niềm tin đã kiên như bàn thạch, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc, đưa con ra thuê một nhà nghỉ ở tạm. Trong căn phòng nhỏ, vượt qua nỗi đau bị tình thân khước từ, hai mẹ con tôi vẫn bình tĩnh ngồi hoàn thành bài công pháp. Con trai động viên tôi: “Mẹ cứ tiếp tục luyện công đi, con ủng hộ mẹ.”
Chỉ một lúc sau, em trai tôi tìm đến nhà nghỉ, kể rằng sau khi đuổi đi, bố đang ngồi khóc một mình vì quá thương con. Tôi đồng ý quay về ngay trong đêm. Khi vừa về đến nhà, bố xúc động ôm lấy tôi và nói: “Con thế nào thì vẫn là con của bố.” Khoảnh khắc ấy, mọi hiểu lầm lập tức tan thành mây khói.
Lời Kết: Quả Ngọt Sau Giông Bão
Từ ngày hôm sau, bố không còn ngăn cản tôi nữa. Trải qua những chuyển biến chân thực về sức khỏe và tâm tính của tôi lẫn cháu ngoại, quan niệm của cả gia đình đều thay đổi hoàn toàn. Họ nhận ra Pháp Luân Đại Pháp không hề giáo điều, không bắt người ta từ bỏ gia đình, mà trái lại, dạy con người sống có trách nhiệm, thiện lương và ôn hòa hơn.
Giờ đây, bố tôi còn chủ động thu xếp việc nhà để mẹ có thời gian đi học Pháp. Con trai tôi đã lập gia đình riêng, vợ cháu cũng là một đồng tu. Ba mẹ con chúng tôi thường xuyên cùng nhau luyện công và chia sẻ những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Trong suốt hành trình ấy, tôi luôn trân trọng những trải nghiệm kỳ diệu. Đó là lần luyện bài công pháp thứ hai, tôi cảm nhận rõ một vòng xoáy năng lượng mạnh mẽ quanh người và Pháp Luân lớn hiển hiện ngay trước mắt. Hay gần đây nhất, một bác lớn tuổi theo đạo Phật khi gặp tôi đã xúc động nói rằng bác cảm nhận được trường năng lượng an lạc, từ bi như ánh sáng Phật Pháp phát ra từ tôi.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra điều khó khăn nhất không phải là chịu đựng nỗi đau bệnh tật, mà là giữ được chính niệm kiên định, dùng Chân Thiện Nhẫn để cảm hóa những hiểu lầm từ những người thân yêu nhất. Khi tâm chúng ta chính, hoàn cảnh xung quanh tự khắc sẽ thay đổi. Giờ đây, tôi không chỉ có một thân thể khỏe mạnh, mà quan trọng hơn, tôi có một tâm hồn an hòa, tự tại trước mọi giông bão cuộc đời.
Lê Thị Mãi - Khu đô thị Ecopark, Hưng Yên