Khi muốn than phiền, hãy tự mời mình một tách cà phê
Trong thế giới này, dường như ngày càng có nhiều người cô đơn.Rất nhiều lúc, chúng ta cứ phải một mình đi về. Điều đó có vấn đề gì không? Tất nhiên là không. Nếu bạn cũng đang một mình, có lẽ ở một nơi đất khách yên tĩnh, không người thân thích, thậm chí không thông thạo ngôn ngữ, thì cũng chẳng sao cả.
Lúc này, hãy cho phép bản thân ghé vào một quán cà phê nơi góc phố, gọi một tách cà phê ấm nóng.
Độc thoại trong ngày mưa – Những gợn sóng cảm xúc từ đâu mà đến?
Tôi thường viết trong quán cà phê, sự ồn ào nơi đây lại càng làm nổi bật sự tĩnh lặng trong lòng. Lật lại những bài viết cũ, tôi thấy một câu thế này: “Buổi sáng còn chưa thức dậy, mưa nhỏ đã tí tách rơi trên cửa sổ…”
Tôi cực kỳ thích cảm giác ấy, tiếng mưa như khúc nhạc của trời, có thể gột rửa mọi bụi trần. Nhưng tôi biết cũng có những người vì trời mưa mà tâm trạng trở nên ẩm ướt, thậm chí u sầu. Điều này khiến tôi suy nghĩ: Vì sao cùng một cơn mưa, lại làm ướt những tâm hồn khác nhau?
Nhớ lại tối qua, tôi một mình đi trên con đường đến nhà bạn, màn đêm lạnh như nước, tâm trạng cũng đủ vị đắng cay. Đó là một nỗi cô đơn khó tả, như viên đá rơi xuống biển lòng, tạo nên từng vòng sóng lan.
Tôi tự hỏi: Mọi cảm xúc của chúng ta, chẳng lẽ thật sự đều do người khác gây ra sao? Nếu người khác chỉ như một viên đá vô tri, tại sao lòng ta lại chao đảo? Không biết từ lúc nào, tôi nhận ra dạo gần đây mình than phiền nhiều hơn. Mỗi khi thở ngắn than dài với bạn bè về một ai đó, tôi lại cảm thấy đó không phải là mình, vì vốn dĩ tôi chưa bao giờ là người thích oán thán.
Than phiền nhiều rồi, có phải lòng biết ơn đã ít đi?
Suốt quãng đường đó, tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi: Mình than phiền nhiều hơn, có phải vì lòng biết ơn đã ít đi? Câu hỏi ấy như một tia chớp, soi sáng những góc tối trong tâm hồn tôi.
Than phiền là gì? Than phiền là sự bất mãn với hiện tại, là sự kỳ vọng rằng người khác “nên đối xử tốt với mình” nhưng lại không được đáp ứng. Khi chúng ta nghĩ rằng người khác “nên” hiểu mình, “nên” đền đáp mình, thì một khi họ không làm được, oán khí sẽ tự nhiên sinh ra. Còn biết ơn lại là một trạng thái “không cầu”.
Mỗi cuộc gặp gỡ ban đầu đều đẹp. Chỉ là trong quá trình ở bên nhau, những va chạm đời thường đã làm vỡ đi lớp kính lọc lung linh ấy. Nếu chúng ta luôn giữ một trái tim biết ơn – biết ơn chính sự gặp gỡ, không cầu báo đáp, không đòi hỏi – thì trong lòng liệu còn chỗ cho oán hận không?
Khi than phiền chiếm lấy không gian trong tâm hồn, thì biết ơn tự nhiên không còn chỗ đứng. Ngược lại cũng vậy, khi ta thử biết ơn cả những người đối xử không tốt với mình, cảm ơn họ đã rèn luyện tâm tính cho ta, thì lời than phiền cũng sẽ tự khắc tan biến.
Hãy thu lại trái tim mình
Cuộc sống luôn có rất nhiều điều khiến ta buồn bực, không thể nghĩ thông. Mỗi khi như vậy, hãy tự mời mình một tách cà phê.
Bạn có nhận ra không? Chúng ta từng mời rất nhiều bạn bè uống cà phê, lắng nghe họ tâm sự, an ủi họ, nhưng lại rất ít khi mời chính mình một tách, rất ít khi lắng nghe tiếng nói nội tâm của chính mình. Chúng ta quá quan tâm đến người khác, quá để ý đến thái độ của họ đối với mình. Điều này nhìn qua có vẻ là thiện lương, nhưng thực ra lại ẩn chứa một dạng “ích kỷ” và “phụ thuộc” khó nhận ra.
Chúng ta trao trái tim mình cho người khác, hy vọng họ sẽ nâng niu nó. Khi thiện ý không được thấu hiểu, khi cho đi mà không được đáp lại, ta cảm thấy thất vọng, trách người khác lạnh lùng. Nhưng hãy thử nghĩ cho họ: Đặt một trái tim nặng nề vào tay người khác, liệu họ có thấy mệt mỏi không?
Thứ ta nghĩ là thiện ý, đôi khi lại là một gánh nặng. Ta mong họ nhớ đến mình, nghĩ đến mình, nhưng chưa từng nghĩ họ có chịu đựng nổi hay không. Vì vậy, sự tử tế lớn nhất của một người trưởng thành, đôi khi là “buông tay”, là thu lại trái tim đang lang thang nơi bờ bến khác.
Trong hương cà phê – Hòa giải với chính mình
Đối xử tốt với người khác là đúng, nhưng đừng quên đối xử tốt với chính mình. Và bước đầu tiên để làm điều đó là ngừng tìm kiếm giá trị cảm xúc từ bên ngoài. Khi trái tim trở về với chính bản thân, bạn sẽ nhận ra rằng mình không còn cần dựa vào phản hồi của người khác để xác nhận giá trị của chính mình.
Lúc ấy, bạn sẽ nảy sinh một sự biết ơn thuần khiết với đối phương – biết ơn vì họ đã cùng bạn đi một đoạn đường, bất kể kết cục ra sao.
Người bạn thân mến, nếu lúc này bạn cũng đang cảm thấy muộn phiền, dù vì lý do gì, tôi đều thấu cảm với bạn. Nhưng buồn bực không có ích cho bạn, cũng chẳng có lợi cho người khác.
Chi bằng khoác áo vào, mở cửa ra, đi đến góc quán quen thuộc ấy. Tự mời mình một tách cà phê. Trong làn hương lan tỏa, hãy nhẹ nhàng nói với chính mình:
“Từ hôm nay, bớt một chút than phiền, thêm một phần biết ơn.”
Biết ơn mọi cuộc gặp gỡ, cũng biết ơn chính bạn – người cuối cùng đã học được cách yêu thương bản thân trọn vẹn.
Theo Secretchina
Bảo Hân biên dịch