TS Kinh tế Pháp: Tu dưỡng thiện tâm giúp tôi thực hiện thiên chức người thầy

TS Kinh tế Pháp: Tu dưỡng thiện tâm giúp tôi thực hiện thiên chức người thầy
Ảnh do nhân vật cung cấp

Tôi tên là Lê Thị Thuỳ Linh, 36 tuổi, hiện đang là biên tập viên, và giảng viên đại học tại trường Kinh doanh Normandie, Cộng hoà Pháp. Tôi tốt nghiệp thạc sĩ tại trường Kinh tế Paris năm 2013 và bảo vệ luận án tiến sĩ Kinh tế tại đại học Paris Dauphine năm 2017. Tôi đã kết hôn và là mẹ của hai con trai đang học tiểu học và mẫu giáo.

Góc bình yên của gia đình nhỏ giữa lòng nước Pháp

Cuộc sống của gia đình tôi ở Pháp khá bình dị và nhiều niềm vui từ những điều nhỏ bé. Đầu tiên là khí hậu ở Pháp khá dễ chịu, không quá nóng không quá lạnh, thường xuyên mát mẻ, ấm áp. Một năm cũng có 4 mùa như miền Bắc Việt Nam ta. Mùa hè gia đình thường đi trang trại, đi chơi biển. Các con tôi đều thích được hái dâu, hái mận, hái táo, thu hoạch cà chua, cà tím, bí ngòi… cơ man là rau củ, rồi về nhà được mẹ nấu cho những món ngon từ chính rau củ tự tay mình hái. Biển thì xanh ngắt, sạch trong, có lần gia đình tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy hàng nghìn hàng vạn con vẹm biển bám đầy các mỏm đá, lộ ra ngay bờ biển. Mùa thu thì rực rỡ sắc vàng, lá vàng không rụng ngay mà còn ở trên cây cả tháng, tạo nên cảnh tượng nên thơ vô cùng. Mùa đông có tuyết rơi, có thể đi trượt tuyết, trượt băng. Mùa xuân có hoa anh đào, trăm hoa đua nở. Thảm cỏ công viên như được thêu gấm bởi hàng triệu bông hoa cúc nhỏ li ti. Dù nhà bạn ở đâu thì gần đó cũng dễ dàng tìm thấy một công viên hay không gian xanh nào đó, cho trẻ em chơi đùa.

Dù nhà bạn ở đâu thì gần đó cũng dễ dàng tìm thấy một công viên hay không gian xanh nào đó, cho trẻ em chơi đùa. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Hàng ngày, vợ chồng tôi chia sẻ giúp đỡ nhau để vừa chăm sóc các con, vừa làm tốt công việc của mình. Chồng tôi là mẫu người ấm áp, yêu thương gia đình, luôn quan tâm giúp đỡ vợ và ân cần chu đáo với các con. Để nuôi dưỡng bầu không khí gia đình, chúng tôi đều tự đi chợ, nấu cơm, hầu như không bao giờ đi ăn ngoài hàng. Ở Paris có nhiều siêu thị châu Á, chợ Việt, nên tôi có thể tự nấu nhiều món Việt Nam cho chồng con, như là phở, bún, nem, bánh tẻ, bánh cuốn, v.v. Buổi tối là thời gian nghỉ ngơi và dành cho gia đình, cùng nhau đọc sách, cùng nhau chơi cờ... Tuy có vất vả khi chăm con nhỏ, con ốm, nhưng nhìn chung cuộc sống của gia đình nhỏ chúng tôi rất đơn giản và hạnh phúc.

Nhà tôi gần trường mẫu giáo, trường tiểu học, nên việc đưa đón con khá thuận tiện. Giao thông công cộng ở Paris rất phát triển, tôi đi làm bằng tàu điện ngầm. Khi tàu không quá đông, tôi có thể ngồi một chỗ và đọc sách cho tới trạm dừng.

Trăn trở của người làm thầy nơi xứ người

Sinh viên của tôi đa phần là người Pháp, còn có sinh viên trao đổi từ những quốc gia khác. Chúng đang ở tuổi mười tám đôi mươi, cao lớn hơn tôi, đôi khi còn trông già dặn hơn cả tôi nữa. Ở Pháp nói riêng và phương Tây nói chung, thanh niên tự lập từ sớm, chúng muốn tự quyết định cuộc sống của mình, và chịu ảnh hưởng bởi nhiều quan niệm và hành vi hiện đại.

Ảnh do nhân vật cung cấp

Từ nhỏ, ước mơ của tôi là trở thành cô giáo, giống như mẹ và ông nội. Trong văn hoá truyền thống phương Đông và phương Tây, thầy giáo là người “truyền Đạo, thụ nghiệp”, tức là không chỉ truyền đạt tri thức, kĩ năng mà còn truyền dạy đạo lý, luân lý đạo đức. Trong hoàn cảnh của tôi, là người nước ngoài ở Pháp, sinh viên thì lớn cả rồi, tôi muốn làm được điều đó thì không hề đơn giản, cần rất nhiều quyết tâm và nỗ lực.

Để sinh viên tiếp thu kiến thức tốt nhất, tôi thường dành nhiều thời gian chuẩn bị kỹ bài giảng, dựa trên trình độ của sinh viên, cố gắng dùng từ ngữ đơn giản, dễ hiểu, minh hoạ bằng các ví dụ thực tế, hình ảnh, video, v.v. Trong giờ học tôi không chỉ thuyết giảng mà còn tương tác với các em rất nhiều. Các em thường tỏ ra vui vẻ và nhiệt tình khi được cô giáo quan tâm và đặt câu hỏi liên quan đến mình, được bày tỏ ý kiến và hiểu biết của mình. Học kỳ vừa rồi tôi dạy môn “Chính sách Kinh tế”, tôi có rất nhiều cơ hội để chia sẻ các vấn đề thời sự quốc tế với các em. Một số sinh viên thể hiện hứng thú đặc biệt, và phát triển ý thức trách nhiệm với quốc gia, làm sao để đất nước mình vững mạnh và tuyệt vời trở lại.

Thu phục lòng người bằng "Chân - Thiện - Nhẫn"

Đôi khi, tôi cũng gặp thử thách về tâm tính. Ví dụ, một số sinh viên có thái độ thiếu lễ phép, không hợp tác. Trong tình huống đó, nhà trường cho phép giáo viên khiển trách hoặc đuổi sinh viên ra khỏi lớp. Tuy vậy, tôi nghĩ rằng hình phạt chỉ áp chế được hành vi bên ngoài, chứ không thay đổi được tâm của con người. Là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, tu luyện Chân Thiện Nhẫn, tôi luôn tự nhủ mình cần ôm giữ một tấm lòng yêu thương chân thành, tôn trọng các em, tin tưởng vào bản tính lương thiện của các em. Tôi tin rằng dù đôi khi bị vùi lấp trong xã hội hiện đại, nhưng bản tính lương thiện ấy sẽ xuất ra trở lại khi được đánh thức bởi thiện tâm chân thành, và nhẫn nại. Bởi thế, trước những biểu hiện thiếu lễ phép, những tình huống thử thách mà các em đặt ra, tôi luôn tự nhủ mình phải buông bỏ những cảm xúc tiêu cực và ích kỷ, thực lòng nghĩ cho các em. Khi dần cảm nhận được thiện ý và lòng yêu thương chân thành của tôi, many em đã mở lòng, cười nhiều hơn, trở nên hiền lành, ngoan ngoãn.

Ngày nay, nhiều người trẻ thích hưởng thụ cuộc sống tự do, không muốn kết hôn, không muốn phải chịu khổ sinh con và nuôi con. Lần đầu gặp tôi, sinh viên nhìn diện mạo của tôi đều nghĩ tôi chưa lập gia đình. Ở Pháp, và có thể ở nhiều nơi khác, phụ nữ thường không muốn nói tuổi và thân phận của mình, thích được người khác nghĩ mình còn trẻ. Tuy nhiên, tôi nghĩ nếu mình không nói ra thì các em sẽ lầm tưởng tôi chỉ coi trọng sự nghiệp. Nếu các em học theo như vậy, không kết hôn, không sinh con, thì tôi nghĩ không có gì là tốt cho các em cả. Khi biết rằng tôi hơn chúng nhiều tuổi như vậy, và đã có hai con, các em đều bất ngờ, nhiều em chuyển cách gọi tôi từ “Miss” sang “Madam”. Tôi cũng giúp các em cảm nhận được tình yêu gia đình, sự quý giá của gia đình, các giá trị gia đình truyền thống thông qua một số câu chuyện nhỏ về gia đình chúng tôi.

Cứ thế, từng buổi học trôi qua, bên cạnh kiến thức về Kinh tế, từng chút một tôi lồng vào những giá trị văn hoá truyền thống, vẻ đẹp của cái Thiện, để các em thấy rằng ngay trong lĩnh vực kinh tế, các vấn đề nan giải như lười lao động, gian lận, tham nhũng, tội phạm, vv. cũng sẽ được giải quyết, xã hội cũng trở nên thịnh vượng hơn nhiều khi đạo đức con người thăng hoa trở lại. Muốn được như vậy thì cần thông qua giáo dục và tu dưỡng bản thân mỗi người.

Ảnh do nhân vật cung cấp

Bản thân tôi cũng cố gắng lấy mình làm gương. Tôi ăn mặc đơn giản, lịch sự, đầu tóc gọn gàng, luôn đến sớm chuẩn bị, tới giờ thì mở cửa lớp mỉm cười đón chào các em. Giờ giải lao tôi vẫn ở bàn giáo viên vì nhiều khi các em cần giúp đỡ. Cuối giờ học tôi ở lại cuối cùng, thu xếp bàn ghế thiết bị, nếu có sinh viên hỏi bài tôi luôn vui vẻ trả lời. Cứ thế, tôi nhìn thấy sự thay đổi và tiến bộ từng ngày trong các em. Tới buổi học cuối cùng, cả lớp đã vô cùng vui vẻ thân thiết với tôi, lúc sắp chia tay, một số em còn ở lại cảm ơn tôi, còn nói mong sau này lại được học với tôi.

Giờ học cuối cùng và sự thức tỉnh của những tâm hồn trẻ

Buổi học cuối cùng ấy rất đặc biệt. Sau khi ôn tập lại toàn bộ chương trình, còn một chút thời gian, tôi đã xin phép phỏng vấn các em 4 câu hỏi: (1) Thế nào là một thầy/cô giáo tốt?; (2) Thế nào là một sinh viên tốt?; (3) Kể lại một trải nghiệm về lòng tốt của em ở trường học; và (4) Theo em lòng tốt có ý nghĩa như thế nào? Tôi muốn làm một video hưởng ứng cuộc thi quốc tế “Lòng tốt thật tuyệt” của Gan Jing World, góp phần lan toả vẻ đẹp của cái thiện. Các em vui vẻ đồng ý, và đã trả lời bằng tiếng mẹ đẻ của mình, nào là tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, tiếng Trung, tiếng Nhật, tiếng Nga, Ả Rập, v.v. Tôi phỏng vấn sinh viên hai lớp, và một số nhà quản lý của trường, tổng cộng mọi người nói 14 thứ tiếng khác nhau.

Ảnh minh hoạ (Public Domain)

Sau khi phiên dịch câu trả lời của các em bằng công cụ nhận diện giọng nói, tôi đã rất bất ngờ và cảm động. Các em đánh giá cao việc giáo viên giảng giải rõ ràng, dễ hiểu, kiên nhẫn, không bực bội và vui vẻ khi lên lớp. Nhiều em cùng cho rằng thầy cô giáo tốt và sinh viên tốt là người biết kính trọng người khác, yêu mến người khác, quan tâm giúp đỡ người khác. Điều này khiến tôi liên tưởng tới ba từ: “tương kính, tương ái, tương trợ” mà Sư phụ tôi từng giảng về quan hệ giữa người với người trong xã hội truyền thống. Có em còn nói rằng, một người tốt là người biết nghĩ cho người khác, đặt mình vào địa vị của người khác, điều gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác. Đây chẳng phải là noi theo lời dạy của Khổng Tử “Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân”, quay về con đường truyền thống tốt đẹp sao? Những cô cậu thanh niên hiện đại nay lại có thể phát biểu những lời thiện lương, tốt đẹp, truyền thống như vậy, quả là việc đáng mừng.

Còn nhớ khi biết tôi là cô giáo, con trai tôi đã hồn nhiên hỏi: “Mẹ ơi, có phải mỗi buổi lên lớp, mẹ sẽ nói là: Xin chào tất cả các con! không?” Tôi bật cười đáp rằng: “Không, vì học sinh của mẹ không phải là trẻ con, các anh chị ấy lớn lắm rồi, lớn hơn cả mẹ nữa”. Giờ đây, tôi suy ngẫm và thấy rằng là một cô giáo, dù tuổi tôi chưa đủ nhiều để coi sinh viên của mình như con, nhưng quả thật tôi cần có trái tim yêu thương bao la của một người mẹ. Thêm vào đó là sự ngay chính, tôn nghiêm của một người thầy. Chỉ có như vậy, tôi mới thực hiện được ước mơ của mình, làm một người “truyền Đạo, thụ nghiệp”, giúp các em trở thành chính nhân quân tử, có đức có tài.

Niềm tin kiên định vào sức mạnh của lòng Thiện

Mỗi khi gặp khó khăn, thử thách trong công việc, tôi lại hồi tưởng về những ngày đầu Sư phụ tôi truyền dạy Pháp Luân Đại Pháp ra công chúng, vào những năm 90 của thế kỷ trước. Trong một xã hội phức tạp như ở Trung Quốc, đối mặt với hàng nghìn vạn học viên với đủ mọi tâm thái khác nhau, Sư phụ luôn giữ một trái tim từ bi và chính trực, Ngài luôn tâm niệm “có trách nhiệm với xã hội, có trách nhiệm với học viên”. Nhờ đó, hàng trăm triệu người đã thật lòng tu tâm hướng thiện, mang lại bao điều tốt đẹp cho gia đình và xã hội.

Đáng tiếc là chỉ vì đố kỵ trước sự phổ biến của Pháp Luân Đại Pháp mà nhà cầm quyền Bắc Kinh đã phát động cuộc đàn áp lên môn tu luyện Phật gia ôn hoà này, từ năm 1999 tới nay vẫn chưa dừng lại. Nhưng ông bà ta thường nói “Gieo gió gặt bão, ở hiền gặp lành”, vì thế ngày càng nhiều người trên thế giới biết đến sự tốt lành của Đại Pháp và lên án cuộc bức hại. Nghị viện Châu Âu đã thông qua nghị quyết khẩn cấp phản đối cuộc đàn áp Pháp Luân Công vào năm 2024, yêu cầu chính quyền Trung Quốc trả tự do cho tất cả các học viên Pháp Luân Công đang bị giam giữ bất hợp pháp. Năm 2025, Hạ viện Hoa Kỳ cũng nhất trí thông qua dự luật “Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công”.

Cô Lê Thị Thuỳ Linh đang thực hành bài công Pháp số 5 của Pháp Luân Công. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

In vai trò là một cô giáo, tôi cố gắng học theo Sư phụ của mình, tu sửa bản thân chiểu theo Chân Thiện Nhẫn. Dẫu rằng còn nhiều điều thiếu sót, nhưng tôi đã dần cảm nhận được sức mạnh của Thiện. Trong buổi học cuối cùng, em sinh viên người gốc Nga nói rằng tôi là một cô giáo rất tốt bụng và em vô cùng yêu quý cô. Khi học kỳ I kết thúc, một số sinh viên viết thư cảm ơn tôi vì những bài học tuyệt vời và hữu ích. Khi gặp lại tôi vào đầu kỳ II, các em đã tỏ ra vui mừng hạnh phúc. Chúng chúc tôi năm mới vui vẻ, hỏi thăm kỳ nghỉ Noel của tôi có tốt đẹp không. Đây thực sự là món quà tuyệt vời nhất dành cho cô giáo.

Ở nước Pháp nơi tôi sinh sống cũng có nhiều giáo viên là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Có cô giáo tiểu học đã dạy cho các em câu chuyện “Sự tích hoa sen”, về hành trình của hạt sen từ dưới bùn lầy ô trọc dần dần vươn lên mặt hồ thánh khiết, nhờ ba bảo bối là: Chân Thiện Nhẫn. Có cô giáo cấp hai thì dạy các em luyện các bài công pháp nhẹ nhàng, cải thiện sức khoẻ và điều hoà cảm xúc. Toà thị chính Paris cũng từng mời các học viên Pháp Luân Đại Pháp tới giới thiệu môn tu luyện cho người dân thành phố trong sự kiện “Hướng dẫn mọi người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn”. Từ trải nghiệm của bản thân mình, tôi thật lòng muốn nói với tất cả mọi người rằng: Pháp Luân Đại Pháp là Đại Pháp cao đức của Phật gia, lấy nguyên lý Chân Thiện Nhẫn chỉ đạo tu luyện tâm tính, giúp mỗi người chúng ta trở nên thiện lương hơn, hạnh phúc hơn! Mong rằng mọi người đều có thể bước trên con đường Chân Thiện Nhẫn, để có một tương lai tốt đẹp!

Lê Thị Thuỳ Linh - TS kinh tế tại Pháp

Đọc tiếp